(9 TTYH) Chương 7: Trí Nhớ Tiểu Chiêu.

9 TUỔI TIỂU YÊU HẬU.
Quyển Hai: 9 Tuổi Hoàng Hậu.
Tác Giả: Luyến Nguyệt Nhi.
Editor: Tieunapi.
Chương 7: Trí Nhớ Tiểu Chiêu.

Tiếng kêu bén nhọn xé tan đêm trầm tĩnh.
Nhưng mà thanh âm này nhưng không phải uyên ương dâm đạo phát ra, bởi vì bọn họ sớm đã bị dọa ngây người.
Lãnh Loan Loan, Dạ Thần, Dạ Hồn, Dạ Mị, nhìn Tiểu Chiêu cái kia đột nhiên tê tâm liệt phế thét chói tai, đều ninh ninh mi.
Nàng tựa như lâm vào khôn cùng sợ hãi trong ý thức, hai tay ôm đầu, khàn cả giọng. Mắt to linh động đã không có tiêu cự, chính là vô ý thức gào thét. Tóc hỗn độn tung bay, chỉ cảm thấy trong đầu vút quá rất nhiều hình ảnh, có phụ nhân ôm tiểu hài tử đã chết, có nam nhân phát cuồng gào kêu, có vô số máu tươi xinh đẹp loạn vũ tiên……
Đau đầu, đầu đau quá, gắt gao che đầu, lại vẫn như cũ cảm giác giống như muốn nổ tung bình thường. Đáy mắt càng ngày càng lớn, càng ngày càng lớn, cuối cùng một đạo bạch sắc quang mang hiện lên, hình ảnh dừng ở hình ảnh nam tử bị khảm điệu hai chân, chật vật bò trên mặt đất gắt gao ôm lấy người Hắc y nhân. Bờ môi của hắn nhu động tựa hồ ở bi thương kể ra cái gì, nhưng mà nàng cái gì đều nghe không thấy, cái gì đều nghe không thấy……
“A….” Cuối cùng một tiếng rống ai đỗng, thân ảnh xinh đẹp mềm nhũn ngã xuống.
Dạ Hồn thân hình chợt lóe, tiếp được thân hình Tiểu Chiêu.
Dạ Thần, Dạ Mị đều có chút lo lắng, tuy nói mới mấy ngày ở chung, nhưng Tiểu Chiêu xinh đẹp lại cho bọn họ cảm giác muội muội, làm người ta không thể không đau tích.
Lãnh Loan Loan môi khẽ mím, xem ra chuyện đêm nay là kích thích đến Tiểu Chiêu. Nói không chừng trí nhớ của nàng cũng sắp khôi phục. Bàn tay mềm hướng tới hai dâm đạo chỉ chỉ, đối Dạ Mị nói: “Đem hai người mang đi, nhớ kỹ chặt hai chân, đánh gãy gân tay.” Xem bọn hắn còn có thể đi làm điều ác không.
“Là.” Dạ Mị cúi đầu đáp, đem hai người điểm huyệt, mang đi.
“Tiểu Chiêu mang tới trên giường ta.” Lãnh Loan Loan đi đến bên cạnh bàn, rót chén lãnh trà uống, đối Dạ Hồn nói.
“Là.” Dạ Hồn đem Tiểu Chiêu ôm đến trên giường Lãnh Loan Loan, thối lui đến một bên.
“Các ngươi đều trước đi xuống đi.” Lãnh Loan Loan hạ chén trà, ngồi vào bên mép giường, đối Dạ Thần, Dạ Hồn khoát tay áo. Ba ngàn tóc đen thùy lạc, che lại bên mặt. Lửa đỏ ngoại bào tựa hồ mang theo năng lực thiêu đốt hết thảy, liền tựa như thân mình nàng giống nhau. Cao cao tại thượng, bễ nghễ vạn vật.
“Có việc bảo ta, ta ngay tại ngoài cửa.” Dạ Thần thản nhiên mở miệng, dù biết căn bản không có người có thể thương tổn được đến Lãnh Loan Loan, hắn lại vẫn như cũ không an tâm. Thâm u tử đồng nhu tình nhìn chăm chú vào nàng, nhìn nàng từ một cái oa nhi phấn điêu ngọc mài từ từ trổ mã thành mỹ mạo kinh người như hôm nay. Mỗi một cái lột xác, hắn yêu liền thâm thêm một phần. Đi qua 7 năm, ánh mắt đuổi theo nàng, vĩnh viễn bên cạnh nàng có cái quân vương cao cao tại thượng kia; thời điểm bọn họ hai người nùng tình mật ý làm hắn đau đến chết lặng, hắn cũng không từng buông tha. Nếu nói nhân sinh đều đã có một kiếp, như vậy hắn tưởng chính mình kiếp này nhất định là nàng.
“Ân.” Lãnh Loan Loan nhẹ nhàng ứng thanh, đối với Dạ Thần chấp nhất, nàng sớm lĩnh ngộ. Hắn đã muốn dùng hai ngàn năm trăm năm mươi lăm ngày chứng minh hắn chấp nhất, tình yêu của hắn. Nếu như hắn nói ở bên chính mình với hắn mà nói là một loại hạnh phúc, như vậy nàng liền cho hắn loại hạnh phúc này. Chỉ hy vọng trong tương lai sẽ có một người đáng giá hắn thiệt tình đối đãi xuất hiện, cùng hắn vượt qua ngày hạnh phúc.
Dạ Thần, Dạ Hồn đi rồi đi ra ngoài, cửa nhẹ nhàng đóng lại.
Ép buộc một hai cái canh giờ, đêm lại khôi phục yên lặng. Hành lang ngoài phòng tiếng côn trùng kêu vang. Gió đêm vẫn như cũ thổi nhè nhẹ, hoa cỏ lay động. Trong phòng bao phủ ánh sáng nhè nhẹ, nổi lên một tầng ấm áp.
Lãnh Loan Loan nhìn thân ảnh nằm ở trên giường lông mi thon dài kiều cuốn in ở trên gương mặt xinh đẹp bạch ngọc. Mặt trái xoan tinh xảo khéo léo còn mang theo nước mắt, tức thời đi vào giấc ngủ, môi anh đào kia cũng không an nhếch lên. Cô gái này hẳn là đã trải qua một màn rất thống khổ đi, mới có thể làm nàng tự động đem trí nhớ lãng quên, chính là không nghĩ tới hôm nay cư nhiên kích thích đến nàng, nếu khôi phục trí nhớ, cũng không biết đối nàng là tốt là xấu?
Vươn ngón tay ngọc khoát lên của cổ tay nàng, mạch đập có chút hỗn loạn. Túc nhíu mi, đem Tiểu Chiêu trên giường phù ngồi xuống, nàng cũng ngồi xếp bằng sau lưng Tiểu Chiêu. Hai tay vận khí, hướng trên người nàng đưa vào chân khí.
Nửa nén hương sau, Lãnh Loan Loan lau đi trán đầy mồ hôi. Đem Tiểu Chiêu một lần nữa đỡ nằm xuống, sau đó nàng cũng tựa vào giường mơ mơ màng màng vào mộng đẹp.
——————————————————————————————–
Ánh mặt trời theo cửa sổ chiếu vào, ánh vàng rực rỡ còn mang đến mùi thơm hoa cỏ.
Lãnh Loan Loan thân vươn vai, tóc theo đó mà lắc lư. Mang theo vài phần gợi cảm, lửa đỏ ngoại bào đã muốn có nếp gấp, vạt áo trượt, lộ ra ngọc phu nõn nà, xương quai xanh gợi cảm, giờ phút này, nàng hoàn toàn là một cái yêu tinh câu lòng người.
“Ngươi tỉnh.” Miễn cưỡng hồi đầu, lại trông thấy Tiểu Chiêu ngơ ngác nhìn chính mình, không khỏi câu thần tà tứ cười.
“Tiểu thư.” Tiểu Chiêu song đồng trong suốt giống như đọng hơi nước, có chút sương mù. Giờ phút này, nhìn Lãnh Loan Loan trước mắt, nàng có tâm tư không hiểu. Một đêm, tựa hồ sở hữu chuyện tình đều thay đổi. Nàng phát hiện tiểu thư một mặt lãnh lệ, tuy rằng tàn khốc nhưng nàng cũng không sợ hãi. Trọng yếu hơn là nàng khôi phục trí nhớ mất đi, nguyên lai nàng đã không còn người nhà, bọn họ đều bị người tàn nhẫn sát hại. Đáy mắt lóe lên cừu hận, nàng nhớ tới đệ đệ tuổi nhỏ, nhớ tới mẫu thân bi thống, nhớ tới phụ thân bị chém đứt hai chân cũng liều mạng ôm lấy địch nhân làm cho nàng trốn, nước mắt bắt đầu lóe ra. Nàng nhớ rõ chính mình trước khi rơi xuống núi nói rõ nếu còn sống nhất định phải vì thân nhân báo thù. Mà bằng bản thân nàng lại như thế nào có thể vì người nhà báo thù đâu? Bất lực buông xuống đầu, trước mặt lại xuất hiện một thân ảnh lửa đỏ.
“Tiểu thư.” Ngẩng đầu, Lãnh Loan Loan dung nhan thiên tiên ánh vào đồng tử mắt. Tuy rằng biểu tình của nàng thản nhiên, nhưng Tiểu Chiêu lại giống nhau tìm được chỗ dựa vào, tìm được dũng khí. Nàng bỗng nhiên phác đi qua ôm lấy nàng, bắt đầu khóc rống thê lương.
“Ô ô ô……”
Thanh âm thương tâm khóc thầm ở trong phòng im lặng vang lên làm người ta thương tâm, thái dương tựa hồ cũng thương tâm cho người kia mà trốn vào những đám mây,
Lãnh Loan Loan nhìn Tiểu Chiêu ôm chính mình, cũng không có đẩy nàng ra. Hai tay buông ở một bên, lẳng lặng nghe nàng phát tiết thương tâm chính mình.
Sau một lúc lâu, Tiểu Chiêu rốt cục khóc mệt mỏi. Ngẩng đầu, đôi mắt giống như bị mưa xuân tẩy qua sáng ngời. Hốc mắt hồng hồng, mũi cũng hồng hồng, mang theo tươi cười ngượng ngùng hướng Lãnh Loan Loan kể ra thật có lỗi.
Lãnh Loan Loan thản nhiên lắc lắc đầu, ngồi ở bên thân thể của nàng. Mái tóc rơi trên tấm chăn màu trắng.
“Ngươi khôi phục trí nhớ.” Là câu khẳng định, mà không phải câu hỏi.
“Ân.” Tiểu Chiêu gật đầu, nghĩ lại một màn chuyện không may kia, hai tròng mắt lại doanh nước mắt: “Ta khuê danh Vạn Oánh Chiêu, nguyên là Vạn gia trang đại tiểu thư. Ta có một cái đệ đệ năm ấy sáu tuổi, còn có một đôi cha mẹ tương thân tương ái. Vạn gia trang lấy áp phiêu làm nghề nghiệp, nguyên bản chúng ta người một nhà quá khoái hoạt mà thỏa mãn. Không ngờ, nửa tháng trước ban đêm, đột nhiên có một nhóm Hắc y nhân xâm nhập trang lý. Bọn họ vừa tiến đến liền giết người, ấu đệ ta bị chết, mẫu thân vì bảo hộ ta cũng bị thương, thậm chí phụ thân của ta cũng……” Nhớ tới phụ thân một màn chết thảm, Vạn Oánh Chiêu khóc không thành tiếng.
“Ngươi muốn báo thù sao?” Lãnh Loan Loan song đồng đen thùi còn thật sự dừng ở nàng.
“Muốn.” Vạn Oánh Chiêu liều mạng gật đầu: “Ta sống, đó là vì báo thù.” Nếu không phải vì báo thù, nàng nhất định hội tùy tùng thân nhân mà đi.
“Hảo.” Lãnh Loan Loan đứng lên, nhìn nàng: “Ta giúp ngươi.”

About Na Pi

nơi nào có ý chí nơi đó có con đường
This entry was posted in xuyên không - cổ đại. Bookmark the permalink.

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s