(QSVP) Chương 68: Đàm Luyến Ái! Tên Gọi!

QUÂN SƯ VƯƠNG PHI.
Quyển Hai: Kinh Đô Thiên.
Tác Giả: Tùy Thanh Phong.
Editor: Tieunapi.
Chương 68: Đàm Luyến Ái! Tên Gọi!

“Quân….” Một tiếng thâm tình từ trong lòng truyền ra.
Ngạo Quân không thể tin chậm rãi hướng trong lòng nhìn xuống, nàng sợ, nàng sợ chính là ảo giác, nàng sợ nàng hội thất vọng, thẳng đến thật chính mình cùng đôi mắt thâm thúy mang theo hơi nước tràn ngập thâm tình nhìn nàng, nàng mới tin, đôi mắt kia là quen thuộc cỡ nào, cỡ nào khắc cốt ghi tâm, nó đã xâm nhập cốt tủy, tâm lập tức lại đầy, thập phần vui sướng khiếp sợ làm cho nàng nói không lên lời, chỉ có thể lấy thâm tình đồng dạng nhìn lại Cẩn Hiên, thật sâu vọng vào chỗ sâu nhất trong linh hồn hắn, nửa điểm cũng không rời tầm mắt, sợ sẽ phát hiện này chính là mộng mà thôi, Cẩn Hiên thật sự bỏ nàng mà đi, một tay ôm Cẩn Hiên, tay kia thì vẫn như cũ bị Cẩn Hiên cầm lấy, độ ấm theo lòng bàn tay hắn truyền đến không ngừng mà nói cho nàng đó là độ ấm của Cẩn Hiên, đó là căn cứ Cẩn Hiên còn sống, hắn đang ấm áp trong lòng mình….
Thời gian một khắc đình trụ, tựa hồ toàn bộ thế giới cũng chỉ còn hai người bọn họ, bọn họ thâm tình nhìn nhau, dùng ánh mắt biểu đạt tình yêu say đắm của chính mình với đối phương, bọn họ mãnh liệt nắm tay nhau biểu đạt lời thề ‘chấp tử tay, cùng ngươi giai lão’, bọn họ ôm chặt thân hình ấm áp của nhau, bọn họ trong lúc đó không có chỗ cho người thứ ba, nước mắt chảy xuống kích động, không thể lấy ngôn ngữ biểu đạt hạnh phúc, cảm động mọi người….
Hạnh phúc cảm động xong cũng nên là lúc tính sổ, dù sao nước mắt nàng Lăng Ngạo Quân cũng không phải bạch lưu tầm thường, nàng thế kỷ hai mươi mốt đường đường ‘lãnh diện thánh quân’ cũng không phải kêu đùa, dám ngoạn nàng, xem ra là ngại mệnh quá dài…
Vừa mới trong phòng còn đao quang kiếm ảnh, hiện tại tuy rằng đã không có kinh tâm động phách nhưng càng khủng bố, càng làm cho sử hữu sinh vật nhượng bộ lui binh, hơi thở băng hàn ngay cả ngoài phòng đều cảm giác được, áp khí thấp đủ cho ngay cả đỉnh núi Hy Mã Lạp Sơn đều không bằng.
Mà sở hữu khởi nguyên khủng bố, hơi thở lạnh như băng lúc này vô cùng nhàn nhã ngồi trên tháp thượng một tay cầm chén trà, một tay để trên mặt bàn, đôi mắt buông xuống giống như trầm tư, lại giống như chợp mắt, thoạt nhìn một chút cũng không khủng bố a!
Nhưng hai người ngồi phía trước lại cúi đầu, mồ hôi lạnh liên tiếp chảy, xem cũng không dám liếc nhìn nàng một cái, tựa như học sinh tiểu học làm sai đang chờ lão sư trách mắng, mà hai người này cũng là đương kim thiên hạ tối quyền lực – Long Hiên hoàng triều hoàng đế cùng hoàng hậu. Mà bên kia là vương gia đang nhàn nhã uống trà nhưng là chỉ cần nhìn kỹ, ngươi sẽ phát hiện trán hắn cũng có mồ hôi khả nghi, lấy trà lên miệng uống nửa ngày cũng chưa hết, ánh mắt cố ý vô tình miết hướng giai nhân áo trắng nhàn nhã kia.
“Quân…. Kỳ thật….” Ngạo Tuyết là chịu không nổi kiên trì bên nhìn Ngạo Quân bên nói quanh co.
“Ân?” Ngạo Quân ngẩng đầu mặt không chút thay đổi nhìn Ngạo Tuyết chờ nàng nói hết.
“Ách…. Ha ha….” Ngạo Tuyết bị Ngạo Quân nhìn, mồ hôi lạnh chảy càng nhiều cúi đầu không dám tái nhìn nàng, chính mình xấu hổ nở nụ cười. Đừng tưởng rằng nàng theo cùng tiểu Quân Quân lớn lên nàng sẽ không bị hàn khí Quân cấp đông lạnh, kỳ thật nàng sợ nhất một chuyện chính là Quân tức giận, cái hậu quả kia không phải nàng không sợ trời không sợ đất có thể tiếp nhận được, chỉ sợ cũng không ai có thể chịu được, nhất là làm nàng mặt không chút thay đổi ánh mắt vô ba nhìn ngươi, nhưng cả người lại tản mát ra siêu áp lực, quả thực so với lên núi đao xuống biển lửa còn khó chịu hơn.
“nói a! ta chờ các ngươi nói.” Ngạo Quân bình tĩnh vô ba thanh âm nhẹ nhàng mà dật ra, lại làm cho Cẩn Hiên tay cầm chén run lên, có điểm đồng tình nhìn tư thế hoàng đế Chính Hiên: Hoàng huynh, vì ta, làm khó người.
“Quân, kỳ thật cái kia, chúng ta sở hữu làm như vậy cũng vì tốt cho ngươi! Ngươi…. Ngươi cũng đừng sinh khí.” Ngạo Tuyết cắn môi mạo hiểm sẽ bị đông lạnh thành băng nhân vẻ mặt đáng thương hề hề nói. Ô ô…. Không có biện pháp, vì lão công thân ái nàng chỉ có thể động than mà ra, tổng không thể làm cho lão công bị ‘hù chết’ đi! Đối mặt Quân nàng sớm thành thói quên, còn có thể ứng phó một hai.
“Ta chỉ muốn biết vừa mới Cẩn Hiên là xảy ra chuyện gì?” Ngạo Quân không để ý Ngạo Tuyết có bao nhiêu đáng thương, một bên chuyển tay nắm chén trà một bên thản nhiên nói, dám giả chết? Không biết như vậy hội hù chết người sao? Còn làm nàng thiếu chút nữa cũng tự tử theo.
“Kỳ thật, cái hắc y nhân kia một chưởng mặc dù trọng nhưng Cẩn đệ võ công trên hắn nhiều, kia một chưởng căn bản là không gây thương tổn Cẩn đệ, nhìn đến ngươi cứ thế cáp, trẫm đột nhiên nhớ lại Tình nhi nói ngươi là không nhìn rõ chính mình, cho nên…. Cho nên trẫm liền…. Liền thừa dịp Cẩn Hiên nhất thời không chú ý điểm huyệt hắn, cho ngươi….” Chính Hiên một tay kéo Ngạo Tuyết có điểm quanh co giải thích nói. Hắn đường đường là một hoàng đế bị Tình nhi gắt gao ăn hiếp còn chưa tính, dù sao đó là ái thê thân ái thôi! Nhưng là hiện tại ‘thần tử’ hắn cấp đông lạnh một chút bộ dáng hoàng đế đều không có, truyền ra ngoài nhất định sẽ bị cả triều cười chết.
“Làm cho ta cùng Cẩn Hiên thổ lộ có phải hay không?” Ngạo Quân lạnh lùng nói tiếp, ngay cả ánh mắt cũng trở nên lạnh băng, cái gì ngoạn không tốt, ngoạn này thật không ngờ một cái hoàng đế nguyên lai đúng là tiểu nhân âm hiểm, làm hại nàng chảy nhiều nước mắt như vậy, làm hại nàng tái mất mặt như vậy.
“Này không thể trách chúng ta a! Ai kêu ngươi rõ ràng yêu Cẩn Hiên lại còn không thấy rõ tâm mình, gọi ngươi dùng tâm đi lựa chọn nghĩ đến ngươi trong tình yêu ngu ngốc, sợ là cả đời đều không biết, lại vừa vặn phát sinh chuyện này ta cùng tiểu Hiên tử chỉ là tương kế tựu kế.” Ngạo Tuyết tráng khởi lá gan, một bộ ‘ngươi chính mình vô dụng, chúng ta mới giúp ngươi, ngươi còn trách chúng ta’ bộ dáng cao giọng nói, nhưng nàng càng tỏ vẻ lòng của nàng càng bất an, thực sợ Ngạo Quân khí lạnh tràn ra.
Ngạo Quân không nói lời nào, chính là thẳng tắp nhìn Ngạo Tuyết, trong lòng thở dài: Tuyết thật đúng là hiểu nàng a! nếu thật sự không có kế này của bọn họ, sợ là không biết năm nào tháng nào nàng mới thấy rõ tâm mình, Cẩn Hiên không biết còn vì nàng thương tâm bao lâu! Chính là, cái kế dùng không tốt, có tình muốn sử dụng một chiêu tạc tử hại nàng chảy không ít nước mắt, còn tại trước mặt bọn họ mất mặt thế nhưng thổ lộ với Cẩn Hiên, nói thương hắn đâu…. Mặt càng nóng, chậm rãi nổi lên đỏ ửng.
Nhìn mặt Ngạo Quân đột nhiên đỏ ửng, Ngạo Tuyết như là đang xem người ngoài hành tinh trừng lớn mắt nhìn nàng: Quân cũng sẽ đỏ mặt? ‘Lãnh diện thánh quân’ cũng sẽ đỏ mặt thẹn thùng, trời ạ! Này thật sự là trời đổ mưa đỏ, máy ảnh đâu? Một khắc lịch sử như vậy thật sự là rất đáng giá, đây chính là cơ hội ngàn năm có một a!
“Quân, hoàng huynh cùng Vũ Tình cũng là vì tốt cho chúng ta, ngươi đừng tái sinh khí.” Cẩn Hiên buông chén trà đi đến bên người Ngạo Quân ngồi xuống, ôm Ngạo Quân ôn nhu nói, lúc này hắn cũng nên hợp thờ đi hòa giải, nhưng không phải vì hoàng huynh hoàng tẩu mà là hắn thấy được Ngạo Quân mặt đỏ bừng, biết nàng xấu hổ mới động thân mà ra.
Nhưng Cẩn Hiên nghĩ sai lầm, hắn ôm nàng mặt Ngạo Quân càng đỏ, thùy hạ đôi mắt cúi đầu, cơ hồ đều vùi vào trong lòng Cẩn Hiên, tức giận cái gì đều không có, trong phòng hàn băng lập tức giải trừ, siêu áp lực cũng giải trừ, độ ấm kịch liệt bay lên, thoải mái a! Cho tới bây giờ cũng không biết nguyên lai không khí là mới mể như vậy, Chính Hiên cùng Ngạo Tuyết hai người thật mạnh hô một hơi, hô hấp rốt cục thông thuận, ai, đây chính là sức mạnh tình yêu.
“Cái kia Quân a! ta cùng tiểu Hiên tử sẽ không quấy rầy các ngươi, chúng ta tránh trước nha!” Ngạo tuyết tựa hồ còn ngại Ngạo Quân mặt không đủ hồng, không ngừng mà cố gắng chế nhạo nói, vừa lòng nhìn đến hai má Ngạo Quân vốn trắng noãn có thể xuất huyết, lôi kéo Chính Hiên nhìn nhau cười bỏ chạy ra khỏi phòng, trong lòng vẫn tiếc nuối không có máy ảnh có thể đem thời khắc ‘lịch sử’ kia chụp lại.
Nhất thời trong phòng tĩnh xuống, chỉ có hai người ôm nhau Cẩn Hiên vẻ mặt hạnh phúc sủng nịch nhìn Ngạo Quân mặt đỏ hồng trong lòng hắn, trong lòng tràn đầy hạnh phúc ngọt ngào, đến bây giờ hắn cũng không dám tin Quân thật sự nói nàng thương hắn, hắn khổ như vậy rốt cục được Quân đền đáp, Quân thế nhưng còn muốn vì hắn tự tử, giống như đang nằm mơ, nếu thật là mộng vậy làm cho hắn cả đời cũng không tỉnh lại.
“Quân…. Nếu đây là mộng, ta đây tình nguyện cả đời không tỉnh lại.” Cẩn Hiên đem Ngạo Quân gắt gao ôm vào ngực, môi hôn mái tóc đen mềm mại của nàng, hít sâu mùi thơm trên người nàng phát ra, nói nhỏ giống như lẩm bẩm.
“không phải mộng, Cẩn Hiên thực xin lỗi, là ta cho ngươi chờ lâu, là ta quá trì độn.” Ngạo Quân vươn hai tay gắt gao ôm Cẩn Hiên, thâm tình nói, hắc hắc…. Không thể tưởng nàng Lăng Ngạo Quân cũng có thời điểm thâm tình như vậy.
“Không, không, một chút cũng không chậm, cũng vĩnh viễn không cần nói xin lỗi ta.” Cẩn Hiên kích động ôm Ngạo Quân càng nhanh, như là muốn tiến vào thân thể hắn, kích động mà nói, hắn không phải trong mộng hắn thật sự có được Quân, quân sư của hắn, đột nhiên một cái cúi người, ở bên tai Ngạo Quân có điểm tà khí nói: “Ta nghĩ nghe là ba chữ khác, khi ngươi ôm ta nói ba chữ kia.”
“Ba chữ nào a! ta không biết!” Ngạo Quân càng cúi đầu giả ngu nói, dù sao nàng là ngu ngốc trong tình yêu, nghe không rõ là thực hợp tình lý.
“Phải không? Ta đây nói cho ngươi biết, ngươi nói ta yêu ngươi….” Cẩn Hiên cũng sẽ không làm cho Quân giả bộ choáng váng, nâng đầu Ngạo Quân lên ở bên tai nàng thổi khí, trong đôi mắt thâm thúy lóe quang mang chói mắt. Quân trốn tránh nhưng làm hắn khổ nhiều lắm, nàng tuyệt tình làm cho hắn thương tâm, hiện tại hắn cũng sẽ không tái làm cho nàng giả ngu sung lăng.
“Ta khi nào thì nói qua ba chữ này.” Ngạo Quân rõ ràng thề thốt phủ nhận, không thẻ tưởng được nàng cùng sở hữu nữ nhân giống nhau, ở trước mặt người yêu cũng nổi lên đùa giỡn nói không giữ lời. Cẩn Hiên làm chi ở bên tai nàng thổi khí biến thành nàng toàn thân tê dại, ngay cả trong lòng đều như có đàn kiến bò qua, toàn thân nhuyễn ra.
“Ngươi…. Tốt! Không thể tưởng được ngươi cũng sẽ nói chuyện không giữ lời, xem ta như thế nào trừng phạt ngươi….” Cẩn Hiên không dự đoán được Ngạo Quân nhưng hội phủ nhận, trước ngẩn người tiếp theo khóe miệng giường lên, một cái đem Ngạo Quân đặt dưới thân, liền…. Liền chọi nhẹ vào eo nàng…. Xem ra Ngạo Quân lại một lần nữa bị Ngạo tuyết bán đứng.
“Ha ha…. Cáp…. Ngươi nhưng lại…. Ha ha…. Không được…. Ha ha…. Tuyết…. Ta không…. Sẽ tha…. Cho người…. Ha ha…. Không được…. Cẩn…. Hiên…. Dừng dừng…. Ha ha….” Ngạo Quân một bên không không khí cười lớn, còn một bên quên không được đối Ngạo Tuyết phát ra ngoan nói, Cẩn Hiên biết nhược điểm của nàng nhất định là Lăng Ngạo Tuyết bán muội cầu vinh nói cho hắn, xem nàng về sau như thế nào thu thập nàng, cả thù hận ‘cháo xương’ buổi sáng, hơn nữa hiện tại bị cừu nhân quản chế, Tuyết, ngươi chết chắc. [Tuyết chính đang ở trong lòng lão công thân ái đột nhiên đánh cái lạnh run.]
“Nói chưa a! nói chưa….” Cẩn Hiên nở nụ cười tàn ác, uy hiếp nói, động tác trên tay nửa điểm cũng không có ý tứ dừng lại. Hiện tại Quân mới chân chính là Quân.
“Ha ha…. Nói…. Nói…. Ha ha…. Không được…. Dừng lại…. Ha ha…. Ta” Ngạo Quân lại một lần nữa khuất phục, xem ra đây đúng là điểm trí mạng của nàng! Nhưng là thật sự không được, cười đến mức nước mắt đều chảy ra, bụng cũng đau, Cẩn Hiên đáng chết, hắn không phải cùng bụng của nàng có cừu oán chứ. Buổi sáng một chén ‘cháo xương’ kia thiếu chút nữa muốn nàng nửa cái mạng, hiện tại có phải hay không ngay cả nửa cái mạng cuối cùng cũng muốn lấy.
“Rốt cục thừa nhận nói.” Cẩn Hiên vừa lòng dừng lại, vui vẻ cười nói, giúp đỡ lau nước mắt Ngạo Quân, mềm nhẹ vì nàng lau đi khóe mắt trong suốt ôm nàng, hắn thật muốn cả đời cứ như vậy ôm nàng đến già.
“Hô…. Ngươi…. Ngươi nếu dám chọi ta nữa, ta liền đánh cho ngươi răng rơi đầy đất.” Ngạo Quân tựa vào lòng Cẩn Hiên bên thở hổn hển bên ác độc nói, chính là nói nghe thế nào một chút uy hiếp đều không có a! ngược lại giống như làm nũng, lúc này nàng vẫn là cái ngươi khiến người ta nghe danh sợ mất mật, nhưng lại là thiên hạ đệ nhất quân sư sao? Chính là một cái tiểu nử nhân.
“ha ha….” Nhìn đến Ngạo Quân ‘uy hiếp’ hắn như vậy, Cẩn Hiên ngửa đầu cười to, Quân của hắn thật sự là rất đáng yêu, ha ha…. Quân của hắn uy hiếp đánh hắn răng rơi đầy đất? Quân, ngươi thật sự là bảo bối a! Ta Âu Dương Cẩn Hiên cuộc đời này có thể có được ngươi thật không hiểu kiếp trước tích bao nhiêu phúc? Cuộc đời này xem như không uổng, nguyện cùng ngươi cùng một chỗ tới chân trời góc biển, vĩnh viễn không rời xa. (đoạn này ta chém kinh)
Bên tai nghe Cẩn Hiên sang sảng cười to, rong lòng cảm giác tim Cẩn Hiên cường mà hữu lực, Ngạo Quân ngọt ngào cười, trong lòng vui sướng tràn dầy, đây đại khái là cảm nhận đầy đủ tình yêu mà Tuyết nói đi! Thật muốn thời gian dừng lại tại đây, nàng cùng Cẩn Hiên gắn bó đến già, mà nếu quả thực nàng đột nhiên trở về thế kỷ hai mốt nàng cũng sẽ không buông tay, nàng luyến tiếc cảm giác ấm áp, ngọt ngào, yêu khắc cốt ghi tâm là cho nàng rốt cục không buông tay được, trải qua đêm nay làm cho nàng thực sự hiểu sinh mệnh vô thường, chuyện gì đều có khả năng xảy ra, kia nàng cần gì phải vì chuyện không biết mà buồn lo vô cớ đâu? Không chỉ có chính mình thống khổ càng làm cho Cẩn Hiên nàng yêu đâu triệt tâm can, làm cho sở hữu người quan tâm nàng lo lắng khổ sở, nàng muốn quý trọng thời gian cùng Cẩn Hiên ở chung một chỗ, cùng Tuyết giống nhau hạnh phúc mỹ mãn, Cẩn Hiên cuộc đời này có ngươi là đủ rồi.
“Quân, làm vương phi của ta đi!” Cẩn Hiên đột nhiên thấp giọng nói tràn đầy chờ mong, Quân mặc dù đã tiếp nhận hắn rồi, mặc dù đã chọn hắn, mặc dù đã nói yêu hắn nhưng trong lòng nàng còn một người khác, hắn vẫn thực bất an, tổng cảm thấy cùng Quân một đương rất khó, tựa hồ còn có cái chướng ngại đang chờ bọn họ, chỉ có Quân làm vương phi hắn, hắn mới an tâm, mới không lo lắng tái mất đi.
“Ách?….” ngạo Quân sửng sốt, giống như không thể tin nhìn Cẩn Hiên ngơ ngác, hắn…. Hắn đây là cùng nàng cầu hôn sao? Nhưng nàng còn không có chuẩn bị tốt! Hơn nữa nàng vừa mới đáp ứng cùng hắn một chỗ, hiện tại sẽ đàm luận hôn nhân? Không phải còn đàm luyến ái sao? Nàng đều không có yêu qua! Đây chính là giai đoạn cần trải qua, nàng cũng không tưởng phát triển nhanh quá, lại càng không tưởng điên đảo trình tự, kết hôn đàm luyến ái…. Hơn nữa nàng còn chính là cái sinh viên, còn thực trẻ, cũng không tưởng nhanh như vậy liền bước vào phần mộ hôn nhân.
“Ngươi…. Không muốn?” Nhìn đến biểu tình Ngạo Quân, lòng tràn đầy chờ mong Cẩn Hiên ánh mắt tối sầm lại, thấp giọng lẩm bẩm nói, đột nhiên một chút tinh thần đều không có.
“Không phải! Chính là…. Ta còn không chuẩn bị tốt, trong khoảng thời gian ngắn ta…. Cẩn Hiên, chúng ta trước đàm luyến ái đi!” Ngạo Quân mềm nhẹ bên xem sắc mặt Cẩn Hiên bên cẩn thận nói. Nàng không nghĩ nhìn hắn không vui, nàng thích nhìn hắn khí phách nắm mọi chuyện trong tay, tự cáo tự đại, không thích nhìn hắn uể oải, có lẽ nàng không nghĩ nhanh như vậy đáp ứng cầu hôn Cẩn Hiên còn một nguyên nhân khác, một cái nàng không muốn nhắc lại, liệt vào cấm kỵ.
“Đàm luyến ái?” Cẩn Hiên nghi hoặc lặp lại, mày giãn ra không ít, là hắn quá mau, đây là chuyện chung thân đại sự, hắn hẳn là cho Quân chuẩn bị tâm lý, chính là ‘đàm luyến ái’ là cái ý tứ gì, Quân lời nói nhiều tinh quái như vậy?
“A! Hẳn chính là hai người yêu nhau cùng nhau ăn cơm, cùng nhau vui dùa, cùng nhau dạo phố, cùng nhau…. Ai, dù sao chính là cùng lưu lại những điều tốt đẹp làm kỉ niệm!” Ngạo Quân suy tư hướng Cẩn Hiên giải thích cái gì đàm luyến ái, kỳ thật nàng cũng là lần đầu tiên kết giao bạn trai, làm sao hiểu được, những người khác đàm luyến ái chính là đi làm việc này đi! Ở hiện đại tiểu hài tử ba tuổi đều biết cái gì đàm luyến ái, nào biết cổ đại đúng là lạc hậu, nói cái gì đều phải giải thích một đống! Kia về sau không phải thảm sao? Xác định sẽ bị hỏi đến chết, vẫn ít dùng ngôn ngữ hiện đại đi, may mắn vừa mới cũng không nói cái gì điện ảnh, bằng không lại bị hỏi tiếp.
“Được, chúng ta đây trước hết đàm luyến ái.” Cẩn Hiên sủng nịch vuốt nhẹ cái mũi cao thẳng của Ngạo Quân, ôn nhu cười nói. Tuy rằng hắn vẫn là không biết đàm luyến ái là cái gfi, nhưng chỉ cần cùng Quân một chỗ hắn mãn nguyện, hơn nữa Quân sớm muộ gì đều là vương phi hắn, cho dù sẽ có chướng ngại hắn cũng nhất định dọn sạch, ai cũng không thể theo hắn cướp Quân đi.
“Ân!” Ngạo Quân hạnh phúc chôn đầu ở trong ngực dày rộng Cẩn Hiên, đây là mối tình đầu của nàng, nàng thật sự kết giao bạn trai, nàng đàm luyến ái, vẫn nghĩ đến nàng cả đời này cùng luyến ái vô duyên, không thể tưởng được nhưng tại cổ đại tìm được tình yêu chân chính, ba ba mụ mụ…. Các người ở trên trời thấy được sao? Quân nhi hiện tại thực hạnh phúc, nam nhân này là bạn trai nữ nhi các ngươi, các ngươi sẽ thích hắn đi! Hội chúc phúc cho chúng ta!
Ngoài phòng gió lạnh run sợ, trong phòng ấm áp như xuân, hai người ôm nhau tri kỷ.
Biên cảnh Thương Liêu và Long Hiên, một người một ngựa như tia chớp, cẩm y nam tử thừa lúc đem khuya chạy như điến, gió thổi làm tóc đen của hắn bay phấp phới, tay áo tung bay, là xinh đẹp như vậy, đoạt lòng người như vậy, khóe miệng vẫn như cũ lộ vẻ tà cười, đôi mắt màu đỏ tràn ngập mừng như điên cùng thật sâu chờ đợi nhìn thẳng con đường phía trước: kia có người hắn yêu nhất đang chờ hắn.
Trong ngự hoa viên trăm hoa đua nở, một nam tử tuấn mỹ làm thiên địa cũng lâm vào ghen tị, còn có một mỹ nữ khuynh quốc khuynh thành nhàn nhã ngồi trong đình ngắm hoa thưởng thức cảnh đẹp trước mắt, làm cho cung nhân qua lại đều quay đầu nhìn, nhìn thẳng xem không phải hoa mà là người, thế gian mỹ cảnh cũng so ra kém tươi cười bọn họ.
Chính là tuấn nam mỹ nữ làm cho thiên hạ đều lâm vào ghen tị kia tựa hồ đang vì chuyện gì mà khác khẩu.
“Tình nhi, hắn là một thái tử, như thế nào đặt cái tên kỳ quái như vậy? Này sẽ bị người khắp thiên hạ nhạo báng.” Chính Hiên quần áo minh bào hơi nhíu mi, ý đồ thuyết phục Ngạo Tuyết lộng quyền, thái tử sinh ra đến nay đã nửa năm, lại không có tên gọi, mà một năm mới cũng sắp đến, đến lúc đó quốc yến nguyên đán sẽ hướng khắp thiên hạ công bố tử danh hào, đến lúc đó ngay cả ngoại quốc sứ giả cũng đến, một thái tử ngay cả tên đều không có, đây chính là nhục quốc thể, có thể tổn hại quyền uy sau này của thái tử. Nhưng Tình nhi nói cái gì cũng không chịu đồng ý tên hắn đặt, mà chính nàng đặt tên thật sự kỳ quái đến không được, thương lượng lâu như vậy, bọn họ vẫn về điểm xuất phát.
“Ai dám nói con ta tên kỳ quái, ai dám nhạo báng? Ta mặc kệ, tóm lại không cần chàng đặt tên tục như vậy.” Ngạo Tuyết đối Chính hiên khinh thường, vỗ cái bàn một bộ dạng nữ vương chỉnh.
“Còn nói không trách, cái gì Dany, Tom, đây là cái gì a! một chút khí thế đều không có, hơn nữa người nào cũng phải tên tự ba chữ.” Chính Hiên cũng không yếu thế vẻ mặt bình tĩnh uy nghiêm nói, cái gì hắn đều có thể theo Tình nhi, nhưng chuyện liên quan đến quốc thể tuyệt đối không thể qua loa.
“Hoàng huynh, Vũ Tình các ngươi như thế nào liền cãi nhau?” Một thanh âm từ tính dễ nghe đang ở lúc hai người giương cung bạt kiếm vang lên. Hai người đồng thời liếc mắt một cái, không để ý tới đối phương.
Cẩn Hiên cùng Ngạo Quân nhìn trước mắt một màn như vậy, nhìn nhau cười, tay nắm tay lập tức đi vào đình, ngồi xuống không để ý hai người đang hờn dỗi, Cẩn Hiên một phen lấy điểm tam trên bàn đến bên miệng Ngạo Quân, Ngạo Quân hiểu ý khẽ nhếch miệng liền ăn điểm tâm trên tay hắn, tay đồng thời cũng lấy một khối điểm tâm khác đút cho Cẩn Hiên ăn, hai người cứ như vậy ngươi một ngụm ta một ngụm đút cho đối phương, vừa ăn vừa mỉm cười hạnh phúc không coi ai ra gì, hoàn toàn đem hai người bên cạnh cấp thành vô hình, còn chiếm lấy điểm tâm bọn họ.
Hia người vẫn nổi tiếng là ‘lãnh diện chiến thần’ cùng thiên hạ đệ nhất quân sư lạnh lùng – Mạc Quân công tử chính là một đôi tiểu vợ chồng ân ân ái ái, ai dám nghĩ Cẩn vương gia lạnh lùng hội ôn nhu như vậy, ai dám nghĩ Mạc Quân công tử lạnh nhạt hội cười đến hạnh phúc ngọt ngào như nữ tử tân hôn bình thương, hội ánh mắt nhu tình uy đối phương ăn điểm tâm…. Nhưng chỉ có thật sự chuyện xảy ra trước mắt lòng chân thực cũng không gạt người: Tình yêu cuồng nhiệt khiến cho mọi người đều thay đổi.
“Uy, các ngươi đủ chưa?” Rốt cuộc hai người đang giận dỗi thật sự không chịu nổi, căm giận quay đầu đem hờn dỗi phát tiết lên hai người bên cạnh, đồng thời hét lớn, không khí ngọt ngào ngay chỗ lửa giận không có chỗ phát, trình diễn tiết mục ân ái, này không phải lửa đổ thêm dầu quả thực chính là muốn chết.
“Không có, đến, Quân tái ăn một miếng….” Cẩn Hiên xem cũng không xem vợ chồng sắp phun hỏa, vẫn như cũ ánh mắt không chuyển nhìn người mình yêu, bên cầm lấy khối điểm tâm khác nhu tình nối, Ngạo Quân ngọt ngào hế mở môi đỏ mọng một ngụm hàm trụ điểm tâm tình yêu Cẩn Hiên đưa lên, đồng dạng không đẻ ý hai vợ chòng mau giống hỏa long phun lửa.
“Quân, điểm tâm có phải hay không ăn tốt lắm? A?” Ngạo Tuyết đột nhiên thu hồi vẻ mặt biểu tình phun hỏa, cười đến vô cùng sáng lạn tựa vào bên người Ngạo Quân ôn nhu nói, chính là cái thanh âm kia có điểm làm cho người ta cảm thấy như thế nào từng trận gió lạnh đâu.
Trong miệng chính là còn điểm tâm Ngạo Quân vừa nghe người nào đó ma âm, lại nhìn đến nàng cười sáng lạn đến làm cho người ta dừng tóc gáy, nuốt một chút làm hại khối điểm tâm kia nghẹn ở cổ họng nàng, không trôi xuống nàng làm ho khan lên, mặt đỏ bừng, Cẩn Hiên lập tức lo lắng lại giúp nàng vỗ lưng, đưa trà lên, nửa ngày khối điểm tâm chết tiệt kia mới trôi xuống.
Ngạo Quân sinh khí trừng mắt nhìn Ngạo Tuyết một cái, lãnh thanh nói: “Ngươi nghĩ mưu sát ta?” Không bị người giết chết nhưng lại thiếu chút nữa làm cho khối điểm tâm làm nghẹn chết.
“hì hì…. Kia không thể trách ta a! Là ngươi chính mình nuốt miếng điểm tâm quá lớn làm chi, còn có, ai hco ngươi tại thời điểm ta tức giận còn ở nơi này ân ân ái ái.” Ngạo Tuyết đúng lý hợp tình phản bác trở lại, giống như người sai là Ngạo Quân mà không phải nàng, chính là nàng vui cười biểu hiên nàng chính là tà tâm.
“Ai, ta nói ngươi rốt cục giận cái gì? Các ngươi vợ chồng vì chuyện gì đỏ mặt tía tai như vậy?” Ngạo Quân bất đắc dĩ hổi, lại bị nàng nói tiếp, không phải nàng sai lầm cũng biến thành sai lầm.
“hừ, còn không phải là vì chuyện đặt tên cho cháu ngươi! Này tiểu Hiên tử luôn kiên trì muốn lấy cái tên rất tục, ta đều chọn tên thật dễ nghe! Toàn người phương Tây a!” Ngạo Tuyết liếc Chính Hiên một chút, hừ lạnh một tiếng vừa nói chính tên mình chọn vẻ mặt tự hào.
“Phương Tây? Trời của ta oi! Không thể lấy tên này.” Ngạo Quân vỗ đầu lắc lắc đầu nói, nơi này cũng không phải thế kỷ hai mốt, mà là ở cổ đại Long Hiên hoàng triều, thế nhưng lấy tên phương Tây, tỷ phu hội đáp ứng kai mới có quỷ đâu!
“Vậy ngươi nói hẳn đặt tên gì, tóm lại đánh chết cùng không đáp ứng tên tiểu Hiên tử đặt.” Ngạo Tuyết cũng lui từng bước nói, ngay cả Quân đều nói như vậy chẳng lẽ tên này thật sự kỳ quái sao?
“hừ, ta nói lâu như vậy ngươi cũng không nghe, nàng vừa nói ngươi liền nghe, rốt cục ai là trượng phu ngươi?” Chính Hiên gặp Ngạo Tuyết đối với câu nói của Ngạo Quân thái độ mềm nhẹ, ngữ khí ê ẩm nói.
“Ngươi nói đấm bóp?” Ngạo Tuyết vẻ mặt hắc tuyến tà nghễ hỏi Chính Hiên, kỳ thật nàng nghe được hắn nói gì, chính là cái này có tính là ghen không, già như vậy còn thích ăn dấm chua của Quân.
“Không có, trẫm chính là nói vừa vặn Cẩn đệ cùng Quân đều ở đây, nếu không chúng ta liền cùng nhau chọn tên cho thái tử.” Chính Hiên nhanh chóng phủ nhận, nói sang chuyện khác.
“Ân, tốt! Ta trước hết có một ý tưởng, vậy kêu Âu Dương…. Âu Dương Tu, Âu Dương tu thế nào?” Cẩn Hiên giống như tự hỏi, cúi đầu suy nghĩ một chút nói, vẻ mặt hứng phấn giống như nói chuyện một mình, bộ dáng thực hứng thú.
“Âu Dương tu, tu thân tề gia, trị quốc bình thiên hạ, hảo Âu Dương Tu, tên này….” Chính Hiên vừa nghe hưng phấn vỗ tay nói, nhìn ra được đối tên này thực vừa lòng.
“không được.” Đang lúc hai huynh đệ vì cái tên này mà cảm thấy không sai, Ngạo Quân, Ngạo Tuyết hai người đầu đầy hắc tuyến thập phần kiên quyết xuất khẩu phản bác nói. Âu Dương Tu, này không phải một trong bát đại gia của thời Tống sao? Tuy rằng là danh nhân nhưng lấy nhớ tới chính con mình cảm giác tựa như kêu cái cổ nhân giống nhau.
Chính Hiên nhìn hai người vẻ mặt kỳ quái: Tình nhi hội phản đối bọn họ không thấy kỳ quái, nhưng như thế nào ngay cả Quân cũng như vậy, tên này có cái gì không đúng?
“Vậy đổi một tên khác đi! Kêu Âu Dương Phong thế nào?” Cẩn Hiên suy tư một chút lại nói, vừa thấy Ngạo Quân phản đối lập tức liền phủ nhận phụ họa đổi tên khác.
Chính Hiên muốn nói cái tên này tốt lắm vừa định đồng ý, ai ngờ hai người kia sắc mựt liền đen, đồng thời vỗ bàn nhảy dựng lên cả giận nói: “Tên này không được, tuyệt đối không được….” Âu Dương Phong? Còn là Tây Độc đâu! Này Cẩn Hiên cũng thực giỏi chọn tên, không phải Âu Dương Tu chính là Âu Dương Phong, đều hoài nghi hắn là không phải cũng là xuyên qua, ngay cả Âu Dương Phong đều có thể bị hắn nghĩ đến, các nàng cũng không tưởng cục cưng đáng yêu tương lai thật sự biến thành Âu Dương Phong. Hừ, Âu Dương Phong? Làm chi không lấy Âu Dương Khắc? Thật sự là…..
Các nàng trong lòng mới vừa nghĩ, Chính Hiên, Cẩn Hiên mặc dù bị các nàng phản ứng quá khích khiến sửng sốt nhưng vẫn là cảm thấy nếu các nàng không thích vậy lại đổi cái tên khác, suy nghĩ nửa ngày Chính Hiên đột nhiên ngẩng đầu nói: “Nếu không kêu Âu Dương Khắc đi!”
Chỉ nghe thấy ‘phanh’ ‘phanh’ hai tiếng, Ngạo Quân, Ngạo Tuyết hai người đồng thời ngã xuống, trời ạ! Này hai huynh đệ cũng không tránh khỏi thật tài tình đi! Như thế nào liền đối Kim Dung đại sư cảm thấy hứng thú như vậy a! Thật đúng là kêu Âu Dương Khắc.
“cho dù thích tên này các ngươi cũng không nên kích động như vậy đi!” Nhìn đến hai người ngã ngồi, Âu Dương hai huynh đệ chạy nhanh tới nâng dậy các nàng, hơi trách cứ nói. Vốn muốn dậy, hai người vừa nghe câu này lại tái ngã ngồi xuống…. Không phải thích, là bị các ngươi tức chết….

About Na Pi

nơi nào có ý chí nơi đó có con đường
This entry was posted in xuyên không - cổ đại. Bookmark the permalink.

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s