(QSVP) Chương 66: Đêm Tâm Loạn.

QUÂN SƯ VƯƠNG PHI.
Quyển Hai: Kinh Đô Thiên.
Tác Giả: Tùy Thanh Phong.
Editor: Tieunapi.
Chương 66: Đêm Tâm Loạn.

Ngạo quân lòng còn sợ hãi về tới phòng chính mình, vừa mới vội vàng theo phòng tắm trốn thoát, nhất thời nhưng lại hoảng không chạy đúng đường đi đến hậu viện, bình tĩnh lại mới biết nguyên lai chạy sai phương hướng, thế này mới lại chậm rì rì trở về, thật là đêm nay thật sự bị cẩn hiên cấp dọa, hắn sao lại hội biến thành như vậy, chẳng lẽ là nàng tổn thương hắn quá sâu, thần chí có điểm không rõ ràng?
“Rốt cục đã trở lại.” Ngạo Quân vừa tiến vào, trong bóng đêm một tiếng nói mị nhân liền vang lên.
Ngạo Quân cả kinh, hắn như thế nào ở đây?
Nhất thời phòng đều sáng lên, Ngạo Quân giương mắt nhìn lên, trong lúc đó Cẩn Hiên nhàn nhãn ngồi trên giường nàng, nhìn không ra hỉ giận , đôi mắt thâm thúy nóng rực nhìn nàng, giống như muốn đem nàng xem thấu.
“Ngươi…. Ngươi như thế nào ở trong phòng của ta?” Ngạo Quân lúc này trấn định tự nhiên, cái gì lạnh nhạt đều biến mất vô tung, vẻ mặt khiếp sợ nhìn khách nhân không mời mà đến. Cẩn Hiên đêm nay rốt cuộc là làm sao, như thế nào giống âm hồn không tiêu tan đâu?
“Chờ ngươi a!” Cẩn Hiên đương nhiên nói, thuận tiện còn nắm trên giường. Giường Quân hảo thơm, quá a! cùng Quân giống nhau đều làm người ta say mê.
“Ngươi…. Ngươi đứng lên cho ta.” Ngạo Quân bước nhanh qua, một phen kéo Cẩn Hiên vẻ mặt giận dữ nói, nàng đã không thể nhịn được nữa.
Nhưng Cẩn Hiên vẫn là nằm bất động, mặc Ngạo Quân như thế nào kéo hắn, chính là không chịu đứng lên, hơn nữa rõ ràng còn bế khí giả chết.
“Âu Dương Cẩn Hiên, ngươi rốt cục muốn làm gì?” Ngạo Quân rốt cục không thể nhẫn rống to lên, đêm nay nàng đã muốn bị hắn làm suy nhược thần kinh, ngay cả phòng chính mình đều đi nhầm, không thể tưởng hắn bây giờ còn không buông tha nàng, thật sự là không thể nhẫn, phật đều muốn phát hỏa.
“Làm gì? Này phải hỏi Quân.” Cẩn Hiên đột nhiên mở mắt ra, tay lôi kéo đem Ngạo Quân ngã xuống, xoay người một cái đem Ngạo Quân đặt dưới thân, ánh mắt sắc bén bắn thẳng đến Ngạo Quân thản nhiên nói.
Nổi giận, nàng rốt cục nổi giận, hắn còn tưởng nàng đối hắn thật sự có thể không mặn không nhạt đâu! Quân, ngươi cũng biết, người đối ta đạm mạc thật sự làm lòng ta lạnh, vì cái gì ngươi rõ ràng là nữ tử lại vẫn là chống cự ta đâu! Chúng ta trong đó có trướng ngại là cái gì? Cũng mặc kệ là nhiều chướng ngại, ta Âu Dương Cẩn Hiên đều khing thường, gặp thần sát thần, ngộ phật thí phạt, ai cũng không thể ngăn cản ta muốn tâm ngươi.
Ngạo Quân không nghĩ tới Cẩn Hiên đột nhiên làm như vậy, lại dễ dàng bị Cẩn Hiên kéo ngã còn bị hắn ngăn chặn lập tức thân thủ để ở trong ngực hắn, cưỡng chế rung động trong lòng, lạnh lùng nói: “Đứng lên.” Tuy mạnh thu hồi cảm xúc bất an, nhưng trái tim cũng không khống chế được nhảy lên.
“Nếu bổn vương không dậy thì sao?” Cẩn Hiên đã sớm dự đoán được Ngạo Quân hội chống cự, một tay đặt lên thắt lưng Ngạo Quân, một tay bao lấy tay Ngạo Quân đang để trong ngực hắn, tay hắn thật to ấm áp.
“Cẩn Hiên, ngươi nói đi! Ngươi rốt cuộc muốn như thế nào? Ngươi như vậy làm ta thực bất an.” Ngạo Quân vô lực nhìn Cẩn Hiên nói, nàng muốn tránh lại tránh không được hắn, đối hắn tực giận, hắn thấy lại tưởng ngươi đang khảy đàn, đối hắn mắt lạnh hắn còn làm nhiệt tình như hỏa, nàng mệt chết đi, cũng không tâm tư bồi hắn tại đây đùa giỡn.
“Bất an? Quân cũng sẽ bất an, bổn vương còn tưởng rằng ngươi căn bản là vô tâm vô phế đâu! Nguyên lai là vẫn có cảm giác.” Cẩn Hiên đối Ngạo Quân lại tràn đầy trào phúng cười, hắn đêm nay tựa hồ thực thích lộ ra tươi cười như vậy.
“Đủ, ngày đó ta đã muốn nói rất rõ ràng, ta là không có khả năng hội nhận một cái nam tử, ngươi đừng lo lắng. Có chuyện gì nói, nói xong liền đi cho ta, đưng quấy nhiễu ta nghỉ ngơi.” Ngạo Quân mặt thật sâu trầm xuống, cả người lập tức phát ra hàn khí, lãnh không hề cảm tình nói, trong mắt đồng thời lộ ra chán ghét, mày thật sâu nhăn lại, lại nói: “Hơn nữa ta cũng nói qua với ngươi, ngươi tới gần ta khiến ta ghê tởm, cho nên phiền toái ngươi lập tức dời ta, ta cũng không tưởng đêm nay gặp ác mộng.”
Oa, yêu ghét độc trong lời nói a! nếu là chính nàng nghe được có ngươi nói như vậy, người nọ hội ít nhất biến thành gấu mèo, nhưng Cẩn Hiên hẳn sẽ không đánh nàng đi! Nàng ngày đó nói so với giờ còn đả thương người hơn, hắn cũng chưa đối nàng như vậy, cho nên hiện tại hẳn cũng sẽ thực an toàn. Đầu hơi hơi bỏ qua một bên, nàng không nghĩ Cẩn Hiên trong mắt thống khổ, ngày đó Cẩn Hiên lấy ánh mắt tuyệt vọng so với đánh nàng một chút còn muốn làm cho nàng khó chịu hơn, nàng tựa hồ có thể đoán được Cẩn Hiên lại bị thương, mà lòng của nàng vừa đau, nàng hoài nghi chính mình có phải hay không cuồng tự ngược.
Cẩn Hiên lẳng lặng nhìn Ngạo Quân kiên quyết quay mặt đi, không nói được lời nào nhưng là không phải như Ngạo Quân nghĩ tràn ngập thống khổ cùng tuyệt vọng, mà là đôi mắt càng phát ra vẻ sâu thẳm, như hắc đàm sâu không thấy đáy nhìn không ra suy nghĩ của hắn, nhưng nắm tay Ngạo Quân thật chặt: Quân, nói hiện tại ngươi còn muốn nói như vậy sao? Ta đã biết tất cả, ta sẽ không cho ngươi tiếp tục né tránh ta.
Hai người trong lúc đó đều lâm vào trầm tư, nhưng chỉ chốc lát sau Ngạo Quân liền không chịu nổi cũng không phải hai người trong lúc đó trầm mặc làm cho nàng không chịu nỏi, mà là người đè trên nặng như một tòa thái sơn ép nàng đều nhanh không thể hô hấp, hơn nữa điểm chết người ở chỗ ‘tòa thái sơn’ này còn có hô hấp, hơi thở ấm áp của hắn thẳng tắp phun trên mặt nàng, trên cổ hại nàng thật nhột.
Nhưng vừa định mở miệng, người kia tựa hồ cũng không nghĩ tiếp tục nghe lời nói đả thương người của nàng, hai phiến ấm áp gợi cảm bạc thàn đè ép xuống dưới chặn sở hữu lời nói muốn xuất khẩu, Ngạo Quân đầu tiên là sửng sốt, tiếp theo kịch liệt giãy dụa hai tay dùng sức muốn đẩy người trước mắt ra nhưng lại không lay động hắn nửa phần.
Cẩn Hiên vốn chỉ là muốn ngăn chặn đôi môi phiền lòng kia, cũng không tưởng vừa đụng tới đôi môi khát vọng đã lâu kia, liền càng không thể dừng lại, nhiều ngày tưởng niệm khi biết nàng là nữ tử, vui sướng cùng tức giận hóa thành nụ hôn này, không tự giác hôn càng sâu mang theo dò xet bền bỉ, mang theo thật sâu thương tiếc, mang theo tình yêu khác cốt ghi tâm, đầu tiên là nặng nề ,à chà đạo môi nàng, thẳng hôn đến nàng thật sâu nhăn mày, ngăn chặn thân hình không ngừng giãy dụa bắt lấy tay nàng không ngừng đẩy ra, chậm rãi phóng nhẹ lực đạo, trở thành ôn nhu tinh tế hôn nàng, mềm nhẹ hút đứng lên, như là nhấm nháp mĩ vị bình thường.
Ngạo Quân chậm rãi đắm chìm trong ôn nhu của hắn, giãy dụa thân hình chậm rãi ngừng lại hai tay vô lực dán tại trong ngực hắn, hàm răng cắn chặt khẽ mở, Cẩn Hiên nhân cơ hội luc này tiến vào quấn lấy cái lưỡi đinh hương của nàng, đầu lưỡi hắn ấm áp đảo qua mỗi địa phương, cùng cái lưỡi chơi trò truy đuổi.
Một cỗ hơi thở ái muội chậm rãi quanh quẩn ở hai người, Ngạo Quân vô lực hai tay đặt lên cổ Cẩn Hiên, mà tay Cẩn Hiên chuyển qua bên hông Ngạo Quân đem nàng ôm lấy, cả hai thân hình gắt gao không có nửa điểm khe hở, trong phòng độ ấm kịch liệt bay lên, mà tình cảm hai người như núi lửa có xu hướng bùng phát.
“Quân, ta hảo yêu ngươi nga….” Cẩn Hiên thâm tình nói với Ngạo Quân một tiếng, vốn là cực phú từ tính lúc này thấp mê khàn khàn, nói không nên lời mị hoạc lòng người, ánh mắt mê ly mong mỏi lúc này vì tình dục mà càng thấy Ngạo Quân thêm mê người, đôi mắt đen thùi nhiễm tình dục mà phiếm hơi nước, còn có mùi thơm ngát trên người nàng vừa tắm rửa, này khiến tâm hắn vốn hỏng thần chí hoàn toàn biến mất, hắn đã hôn sâu, hắn muốn càng nhiều hơn, hắn muốn nàng, hắn hiện tại nghĩ muốn nàng…. Đôi môi vẫn như cũ không rời đôi môi ngọt của nàng, tay nhẹ mở y bào trắng noãn của nàng.
Cẩn Hiên tràn ngập tình dục nỉ nôn động tác cởi bỏ quần áo nàng khiến thần chí Ngạo Quân bị hắn hôn kéo đi xa nháy mắt thanh tỉnh. Trời ạ, hắn đây là đang làm cái gì? Hắn thế nhưng cởi quần áo của nàng, hắn muốn làm cái gì? Chẳng lẽ hắn…. Nàng mặc dù không hiểu tình yêu, nhưng thân là tân nhân loại thế kỷ hai mốt nếu nàng ngay cả hiện tại là cái tình trạnh gì cũng không biết, kia nàng liền sống uổng phí. Cũng không, không được, không thể làm cho hắn làm như vậy, tuy rằng thân thể nàng vẫn là kịch liệt, tựa hồ muốn càng nhiều, tựa hồ cũng không nghĩ cự tuyệt Cẩn Hiên nhưng nàng khôi phục lại thần chí cũng rất tinh tường, bọn họ làm như vậy không đúng, nếu nàng đêm nay theo đuổi trái tim mình, kia về sau…. Nàng không thể tưởng tượng.
“A!” đang ‘bận rộn’ Cẩn Hiên đột nhiên cảm thấy trên môi tê rần, một cái kinh hô ly khai Ngạo Quân, một mùi máu tươi tràn ngập khong miệng hắn cùng Ngạo Quân, chết tiệt, nàng thế nhưng cắn hắn, nhưng lại dùng sực như vậy, đều chảy máu, thực ngoan. Nhưng đau xót này cũng làm cho hắn thanh tỉnh, nhưng hai tròng mắt thâm thúy nông đậm tình dục còn chưa tán, cúi đầu nhìn Ngạo Quân cconf thở dốc, môi của nàng bị hắn hôn hơi sứng lên, trên mặt lại thản nhiên vết máu, đó là máu hắn, trong mắt đồng dạng còn lưu chút tình dục chưa tiêu tan, tóc đã tán loạn, rối tung trên giường, y bào trắng noãn đã bị hắn hoàn toàn cởi bỏ, bên trong trung y cũng không thể che lấp hoàn toàn, vai hơi lộ ra, ngực phập phồng rõ ràng đặc tính của nữ tử, thật sự là một bức hình ảnh kiềm diễm, ánh mắt hắn nhìn xem càng thêm thâm trầm, thận chi lại một chút rời xa hắn.
May mắn hắn vừa mới không dùng hết sức, Ngạo Quân thanh âm mang theo cơn giận còn sót lại vang lên: “Âu Dương Cẩn Hiên, ta nói rồi ngươi không được tái làm chuyện này, ngươi cho lời nói của ta là phóng p có phải hay không?” tình dục nàng chưa tán, thanh âm cũng không giống bình ngflanhx, ngược lại khàn khàn trầm thấp, có thể là quá mức chột dạ, ngay cả lời nói đều thô tục, dù sao nàng vừa mới thập phần hưởng thụ nụ hôn này.
Cái này Cẩn Hiên xem như chân chính khôi phục thần chí, nhìn thiên hạ nỏi giận nghe lời thô tục kia bất giác khóe miệng gợi lên cái tươi cừi mê người điên đảo chúng sinh đồng dạng khàn khàn nói: “Ha ha…. Không thể tưởng được Quân của bổn vương cũng sẽ nói lời thô tục, này cũng hình tượng Mạc Quân công tử nho nhã hoàn toàn không hợp nga! Hơn nữa Quân, ngươi cho ngươi bộ dáng hiện tại còn có thể tái nói với ta ngươi thích nữ tử, ngươi muốn là cưới vợ sinh con, ngươi chán ghét nam tử đối ngươi làm chuyện như vậy, bởi ngươi là nam tử sao? Ngươi còn có thể đúng lý hợp tình nói ngươi không thích bổn vương, là ngươi không thể tiếp nhận chuyện nam nhân cùng nam nhân yêu nhau sao? Ngươi còn có thể nói…. Ngươi là nam tử sao?” cuối cùng một câu cũng là nhẹ nhàng mà nằm bên tai Ngạo Quân nói, nói xong còn đùa dai khẽ cắn vành tai Ngạo Quân, thực vừa lòng cảm giác được Ngạo Quân không thể ức chế run lên.
“Ngươi….” Ngạo Quân cả kinh, cúi đầu nhìn chính mình một chút, trước mắt biến sắc, giống như không muốn tin chuyện này là thật nhưng là chuyện xảy ra trước mắt, hắn rốt cuộc đã biết nhưng chuyện này trách được ai đâu? Muốn trách cũng chỉ có thể trách nàng không nên say mê nụ hôn của hắn, muốn trách thì trách chính mình một chút ý thức nguy cơ đối Cẩn Hiên cảnh giới quá kém, chưa từng nghĩ đến Cẩn Hiên trầm ổn cũng sẽ có thời điểm không khố chế được, muốn trách thì trách chính mình biết rõ hắn đêm này thực không bình thường còn muốn tiếp cận hắn…. Không đúng hắn vì cái gì một chút biểu tình kinh ngạc đều không có, hắn vì cái gì hội như thế thản nhiên nhận nàng từ một nam nhân biến thành nữ nhân, hắn vì cái gì…. Chẳng lẽ….
“Ngươi đã sớm biết, có phải hay không?” Ngạo Quân trầm hạ đôi mắt hỏi, nhưng ngữ khí cũng là khẳng định. Nàng sớm nên nghĩ đến không phải sao? Hắn đêm nay bất thương trào phúng, những câu hắn vô hại nhưng đối nàng nói như châm biếm. Chẳng lẽ là bởi vì vừa mới trong bể trần trụi mới làm cho hắn nhìn ra? Không có khả năng, có lẽ hắn hội đột nhiên xuất hiện trong phủ nàng, xuất hiện trong phòng tắm của nàng là vì hắn phát hiện nàng là nữ tử, phát hiện nàng lừa hắn.
“Quân của ta thật thông minh!” Cẩn Hiên ôn nhu đem tóc mai phân tán của Ngạo Quân vén lên ái muội cười, ánh mắt tỏa sáng nhìn Ngạo Quân.
“Là Vũ Tình nói cho ngươi?” Ngạo Quân không khách khí chụp lấy tay Cẩn Hiên, lãnh thanh nghi vấn hỏi. Tuyết nàng hẳn là sẽ không nuốt lời mới đúng a! nhưng trừ bỏ nàng cùng hoàng đế tỷ phu cũng không có người biết nàng là nữ tử.
“Là ngươi nói cho ta biết.” Cẩn Hiên thần bí nở nụ cười nói, thân thủ theo trong lòng lấy ra một vật.
“Ta?” Ngạo Quân hơi nhíu mi, nghi hoặc chỉ vào chính mình nói. Điều này sao có thể, nàng khi nào thì nói cho hắn? Nàng muốn gạt hắn còn không kịp đâu? Như thế nào khả năng hội nói cho hắn đâu?
Cẩn Hiên không nói lời nào, chính là cầm từ trong lòng lấy ra vật nọ quơ quơ trước mắt Ngạo Quân, nhìn đến đôi mắt Ngạo Quân kịch liệt co rút nhanh theo tay hắn di động, thế mới mị hoặc cười nói: “Đây là vật của ngươi sao? ‘Đông tử’ này đặt ở chỗ ta lâu như vậy, như thế nào cũng không tới lấy? Làm hại ta luôn luôn cầm theo nó lo lắng chủ nhân của nó bị mất sẽ thương tâm đâu, lấy về đi! Lại không biết ‘tiên tử dưới ánh trăng’ đi về nơi nào, cũng không tưởng nguyên lai là chủ nhân nó không cần nó, biết rõ nó ở đâu cũng không tới lấy về.”
“Ngươi như thế nào biết ta chính là chủ nhân nó?” Ngạo Quân có điểm thất thần nói, Cẩn Hiên tươi cười làm cho Ngạo Quân một trận vựng huyễn, không thể tưởng được Cẩn Hiên tươi cười cũng có thể như vậy câu hồn đoạt phách, ngay cả nàng cũng bị hắn cấp tươi cười khiến đầu óc trống rỗng.
Cẩn Hiên vừa lòng nhìn Ngạo Quân bị tươi cười của hắn mê muội, giơ lên một cái tươi cười càng thêm mê người nói: “Bởi vì Vũ Tình nói cho ta một câu, thời điểm nàng xem cây súng này nàng nói, khắp thiên hạ này trừ bỏ nàng cũng chỉ có chủ nhân cây súng này biết nó là vật gì. Ngươi hẳn là còn nhớ rõ ta với ngươi nói qua, chủ nhân của nó là tiên tử dưới ánh trăng, cũng có thể nhớ rõ lúc trước ngươi là như thế nào dùng nó, bức Gia Luật Ưng thả chúng ta đi?”
Ngạo Quân nhắm mắt lựa chọn trầm mặc: Tuyết, ngươi thật sự là thông minh a! ngươi mặc dù không chính mồm nói ra với hắn ta là nữ tử, nhưng này cũng không khác gì nói với hắn, trừ phi Cẩn Hiên là ngốc tử nếu không hắn như thế nào hội nghe không hiểu ý của ngươi đâu? Ta lại không thể nói ngươi, chẳng lẽ thật sự là thiên ý, vẫn là ý tứ mụ mụ đâu?
“Như thế nào không nói? Nói ta hiểu lầm, nói ta xem sai rồi, nói ngươi xác thực là nam tử, như thế nào không nói?” Cẩn Hiên gặp Ngạo Quân lúc này vẫn lựa chọn trầm mặc sở hữu ẩn nhẫn lửa giận đều bạo phát, cầm hai vai nàng mặt âm trầm, lãnh thanh ép sát nói, thâm thúy đôi mắt sắc bén bắn ra lửa giận, thẳng tắp thiêu đốt Ngạo Quân, một cỗ hồn nhiên khí phách ép tới Ngạo Quân suyễn khồn thể giận nổi.
“Ta thừa nhận ta là nữ tử.” Đối mặt Cẩn Hiên lửa giận từng bước ép sát Ngạo Quân bình tĩnh vô ba nói. Giờ khắc này bí mật bị phát hiện, nàng đột nhiên cảm thấy cũng không phải sợ hãi cũng không phải nghĩ nói dối mà là một loại thoải mái chưa từng có, như là trong lòng Thạch Trung Ngọc được buông xuống, trong lòng một trận thoải mái. Nói dối thật không phải người làm, báo cho mọi người: Trăm ngàn đừng nói dối, cho dù là nói dối thiện ý.
“Nữ tử? Ha ha…. Nguyên lai Quân của ta là nữ tử a! lâu như vậy, ta cũng không biết ta không phải quá mức ngu xuẩn có phải hay không là người biết cuối cùng đâu?” Cẩn Hiên cười khổ một cái, đêm nay hắn nhịn lâu lắm, hắn nghĩ đến hắn có thể bình tĩnh đối mặt, nhưng là dối mặt bình tĩnh của nàng trong lòng hắn chua xót lại từng trận mở ra: Vẻ bình thản của nàng làm hắn quá mức ngạc nhiên, nàng như thế nào có thể bình tĩnh như thế? Chẳng lẽ lòng của nàng thật sự không có hắn sao? Nàng cho tới bây giờ sẽ không để ý hắn biết nàng là nữ tử?
“Thực xin lỗi.” Ngạo Quân thùy hạ đôi mắt thản nhiên nói, nàng hướng đến sẽ không xử lý việc tình yêu, nàng có thể nói chính là ba chữ này thôi, nhưng Cẩn Hiên muốn nghe không phải ba chữ này mà là ba chữ khác.
“thực xin lỗi? Quân ngươi làm sao thực xin lỗi ta, là phẫn nam trang lừa ta? Này đều là lấy lí do nam tử tuyệt tình làm bị thương ta? Cũng là ngươi không thể nhận ta?” Cẩn Hiên lạnh lùng hỏi ngược lại. Hắn tối không muốn nghe chính là ba chữ này, hắn muốn nghe nàng gật đầu đáp ứng.
Ngạo Quân vừa định nói ba phương diện đều có nhưng môi đỏ mọng vừa mở đã bị Cẩn Hiên kiên định cướp lời trước: “Nếu là vì hai cái trước ta tha thứ ngươi, nhưng cái thứ ba ta tuyệt không nhận, đời đời kiếp kiếp không nhận nhớ kỹ.”
“Cẩn Hiên cho dù ta là nữ tử, chúng ta vẫn không thể cùng nhau, ta sẽ làm ngươi bị thương, ngươi…. Làm gì chấp nhất như thế. Chúng ta làm bằng hữu không tốt sao?” Ngạo Quân vô lực thản nhiên nói, không thể phủ nhận, Cẩn Hiên kiên định trong lời nói quả thật đánh sâu vào nội tâm nàng, hắn khí phách mà kiên định làm cho nàng thiếu chút nữa luân hãm, tâm lại vì một câu này nổi lên từng trận ngọt ngào, chẳng lẽ lòng của nàng đã dần dần phản bội nàng, không chịu khống chế của nàng? Không, không được, nàng cũng không thể theo đuổi chính mình, hôm nay nói rõ ràng đi!
“Chấp nhất? Là ngươi chấp nhất hay là ta chấp nhất? Quân ngươi vì cái gì muốn nhiều lần trốn tránh ta, trốn tránh tâm chính mình đâu? Đừng vì chính mình tìm cớ, dừng vì lấy cớ làm ta bị thương, ngươi cũng biết ta sớm đã thương tích đầy mình, chỉ có ngươi tài năng làm cho ta thương tâm, nếu ngươi thật sợ ta bị thương cũng đừng tái chạy trốn được không? Ta không có khả năng tái làm bẳng hữu của ngươi, vĩnh viễn không có khả năng.” Cẩn Hiên thật sâu nhìn vào đôi mắt sâu không lường của Ngạo Quân, kiên định khuyên, Quân phản ứng hắn đều nhìn thấy, tuy rằng đôi mắt nàng bình thường như hồ sâu nhìn không ra cảm xúc gì, nhưng tâm nàng kinh hoàng, hắn thật cảm nhận được, hắn tin tưởng vững chắc nàng cũng không như bề ngoài vô tâm với hắn, nàng còn không thấy rõ tâm mình.
“Cho dù là ta chấp nhất, có lẽ ngươi đúng ta là đang lẩn trốn, tâm ta thật sự có ngươi.” Ngạo Quân thật sâu nhìn Cẩn Hiên bình thản vô ba nói, giống như tự thuật một việc bình thường, kỳ thật lòng nàng lại bất an không yên: Dù sao muốn bí mật trong lòng chôn dấu thật sâu trước mặt Cẩn Hiên.
Cẩn Hiên vừa nghe Ngạo Quân thừa nhận trong lòng có hắn nhưng lại nhất thời cao hứng như tiểu hài tử, chi kém nhảy dựng lên hoan hô. Nhìn hắn rõ ràng vui vẻ đến chết chờ mong nhìn nàng, nàng cũng không đành lòng nói ra nhưng nàng lại ngoan tâm, nhắm mắt lại nói: “Nhưng tam của ta lại đồng thời có một người khác, ngươi nói ta hoa tâm cũng tốt, nói ta như thế nào đều được, ngay cả chính mình ta đều không rõ, huống chi ta chỉ là khách qua đường mà thôi.”
Cẩn Hiên vẻ mặt vui sướng nháy mắt biến mất vô tung, mặt không chút thay đổi nhìn Ngạo Quân từ từ nhắm hai mắt nhìn không ra lòng hắn đang nghĩ gì, hắn chính là lẳng lặng nhìn nàng tựa hồ muốn nhìn ra được cái gì.
“Cẩn Hiên….” Thật lâu đều đợi không được nửa điểm động tĩnh của Cẩn Hiên, lường trước giận, lường trước quở trách, lương trước cũng xuất hiện thương tâm, này không khỏi làm Ngạo Quân bất an mở mắt ra, nhẹ nhàng mà kêu. Cẩn Hiên đôi mắt thâm thúy ẩn chứa kiên định làm cho nàng kinh hãi, nàng đều nói như vậy hắn còn không buông sao?
Cẩn Hiên đột nhiên nhảy lên một cái, Ngạo Quân lập tức đuổi tới, hai tay khởi động thân mình thoáng sửa sang lại chút quần áo, nghi hoặc nhìn Cẩn Hiên đang đứng bên giường không biết nghĩ gì, không rõ hắn không nói lời nào như vậy có ý gì, hai người trong lúc đó lâm vào xấu hổ trầm mặc.
Đang khi Ngạo Quân nghĩ như thé nào đánh vỡ trầm mặc, Cẩn Hiên hé ra khuôn mặt phóng đại tuấn tứ đột nhiên xuất hiện trước mắt, thâm thúy đôi mắt vừa mới còn bình tĩnh vô ba lóe động ánh sáng, cương nghị khuôn mặt khí phách tản ra nhu hòa, nhếch môi tựa tiếu phi tiếu dùng đặc hữu tiếng nói từ tính nói: “Quân, ta mặc kệ ngươi trong lòng còn có ai, mặc kệ ngươi như thế nào đa tình hay vô tình, cũng không quản ngươi là cái gì khách qua đường. Ta chỉ biết ngươi Lăng Ngạo Quân nhất định là quân sư của ta, vương phi của ta, là ngươi ta yêu nhất, ngươi tái như thế nào trốn đều trốn không thoát, nhớ kỹ, chỉ cần là ta Âu Dương Cẩn Hiên muốn làm không có người có thể ngăn trở được, cho dù là nghịch thiên mà đi, ta cũng muốn cùng trời đấu một trận.” Lúc này hắn giống như thiên thần bình thường, tự cao tự đại, đây là trên chiến trường không người địch lại ‘Lãnh diện chiến thần’ chỉ cần con mắt rực rỡ của hắn so với tinh quang phía chân trời còn muốn sáng ngời, làm cho người ta đui mù.
Ngạo Quân thật sâu bị lời nói của hắn, vẻ mặt chấp nhất khiến đầu óc trong nháy mắt trống rỗng, môi đỏ mọng khẽ mở nhưng nói đúng là không nói ra lời, đôi mắt sâu không lường ba quang lưu chuyển, tim vốn đã yên tĩnh đập càng thêm lợi hại.
Cẩn Hiên bị biểu tình của Ngạo Quân làm cho tâm tình càng thêm sung sướng, nhẹ nhàng khẽ hôn trên môi nàng, vươn đầu ngón tay nhẹ nhàng phủ nói: “Đây là ấn ký, ấn ký của ta Âu Dương Cẩn Hiên, ngươi là của ta, ta sẽ cho ngươi cam tâm tình nguyện làm vương phi của ta.” Nói xong đạp nhẹ bước đi, lưu lại Ngạo Quân trong kinh ngạc.
Hắn còn việc trọng yếu vào cung tìm Vũ Tình đâu! Tuy rằng hiện tại đã khuya, cửa cung đã đóng nhưng không ngăn được hắn. Chỉ cần Quân trong lòng có hắn, hắn đều có cơ hội, mặc kệ nàng trong lòng còn có ai, hắn nhất định sẽ làm bọn họ hết thảy xuất ra khỏi lòng Quân, mà trận này Vũ Tình là trọng yếu, cái gọi là biết người biết ta trăm trận trăm thắng, tối hiểu biết Quân phải tìm Vũ Tình.
Khi Cẩn Hiên đã đi xa, Ngạo Quân thế mới hồi phục tinh thần, ngơ ngác xoa miệng mình tê dại, như có dòng điện theo trên người hắn chảy tới thân thể nàng, đây là hiện trạng gì.
Ngạo Quân suy sụp té xuống, lời nói Cẩn Hiên vẫn vang bên tai: Ngươi Lăng Ngạo Quân nhất định là quân sư của ta, là vương phi của ta, là người ta yêu nhất…. Thật sự là nhất định sao? A! ta rốt cuộc nên làm cái gì bây giờ?
“Đừng nhảy, nhảy cái gì a! không phải là một câu sao? Đừng nhảy, tái nhảy ta giết ngươi….” Ngạo Quân thế nhưng ngây thơ hướng về tâm không chịu khống chế của mình uy hiếp nói, thật sự là điên rồi, cho dù không điên cũng cùng ngốc tử không sai biệt lắm, thật sự là tâm loạn như ma a! đều là Cẩn Hiên làm hại.
“A!” mặc Ngạo Quân thế nào uy hiếp, lòng của nàng lại không thể ức chế kinh hoàng đứng lên, loạn thành một đoàn, vô cùng hỗn loạn và bất lực, Ngạo Quân hô một tiếng buồn bực tiến vào trong chăn, trong lòng nói với chính mình nói không nghĩ không nghĩ, ngủ một giấc tỉnh sẽ không có việc gì, quên, quên hết thẩy sự việc phát sinh đêm nay, ngủ.
Nhưng lăn qua lộn lại chính là không ngủ được, một hồi tình cảnh tràn trụi trong phòng tắm hiện lên trước mắt, lắc đầu, tình cảnh làm người ta tai hồng tâm khiêu, nhưng một hình ảnh khác làm ngươi ta mặt đỏ tim đập tự động nhảy vào đầu nàng, ngay tại trên giường bọn họ thiếu chút nữa làm chuyện không nên làm, chết tiệt, nàng vừa mới như thế nào bị hắn hôn đâu! Vì cái gì nàng mỗi lần đều không cự tuyệt hắn hôn đâu! Vì cái gì hắn cùng Gia Luật Ưng hôn, tựa hồ cảm giác không giống nhau! Bọn họ không phải đồng thời chiếm vi trí trong lòng nàng sao? Nàng không phải đồng thời yêu thượng bọn họ sao? Nếu cùng là yêu, vì cái gì hội không giống nhau đâu? Chẳng lẽ là nàng nghĩ sai rồi sao? A! hảo phiền! Không nghĩ…. Cứng rắn buộc chính mình không thèm nghĩ chuyện đáng ghét đó nữa, nhưng lời nói Cẩn hiên lại nhân cơ hội xâm chiếm tiến vào, nhiễu nàng không thể an bình! Cứu mạng a!
Cứ như vậy cả đêm đều bị chuyện đáng ghét đó tra tán không thể đi vào giác ngủ, ngày hôm sau đén, phủ thái phó của nàng liền xuất hiện quốc bảo, mà chính nàng là quốc bảo kia, hai mắt gấu mèo thật sự đem lão quản gia cấp sợ chết khiếp.
“Ta không sao! Trong phủ có phải xảy ra chuyện gì không? Như thế nào sáng sớm liền âm như vậy?” ngạo Quân vô lực xoa thái dương, đối với vẻ mặt lo lắng quản gia thản nhiên nói, nhưng trong mắt lại bắn ra hằn quang đông lạnh người.
Tối hôm qua bị Cẩn Hiên khiến cả đêm không bình tĩnh không ngủ được, không thể tưởng hừng đông thời điểm vừa muốn ngủ lại đột nhiên bị tranh cãi ầm ĩ cấp đánh thức, làm hại nàng mắt gấu mèo vẻ mặt tức giận theo trên giường đi xuống, nếu nàng biết ai sáng sớm quấy nhiễu nàng, người nọ liền thảm, không cho hắn đứt tay cũng muốn cho hắn một tháng không nói được.
Nhìn Ngạo Quân trước mắt khủng bố, quản gia run lên một cái, nuốt nước miếng ấp úng nói không ra lời, sắc mặt thay đổi khóe miệng không ngừng run rẩy, hắn thật sự không biết nên nói như thế nào, hắn sống hơn phân nửa đời cái gì chưa thấy qua! Có thể nói này tuyệt đối là từ xưa chưa có, ai cũng không thể tưởng được đây là sự thật.
“Nói.” Ngạo Quân nhíu mày một cái quát khẽ, làm cho quản gia thiếu chút nữa chân nhuyễn, nhìn quản gia thần sắc cổ quái, còn có hắn ấp úng Ngạo Quân tò mò, chuyện gì có thể làm cho quản gia hồ ly của nàng khó có thê mở miệng.
“Dạ, là Cẩn vương gia, hắn….” Quản gia run run thanh nói quanh co, trời như thế nào lạnh, quản gia trên đầu mồ hôi chảy xuống như hãn, xem hắn bị Ngạo Quân cùng Cẩn Hiên cấp sợ quá mức.
“Cẩn Hiên? Hắn đến đây sao? Hắn làm sao vậy?” vừa nghe đến Cẩn Hiên, Ngạo Quân mặt càng nhăn sâu, vô lực tựa đầu vào giường nói. Cho dù là Cẩn Hiên đến đây, cũng không lộng lớn như vậy.
“Dạ, Cẩn vương gia hắn sáng sớm đã tới rồi, hắn….” Quản gia cân nhắc tới Cẩn Hiên, sắc mặt trở nên càng quái, muốn cười lại không dám cười, quả thực không biết nên nói như thế nào. Hôm nay Cẩn vương gia rất quái dị, đem bọn họ cao thấp hạ nhân cấp sợ tới mức chết khiếp.
“Hắn ở đâu?” Ngạo Quân vỗ trán mình một chút, thản nhiên hỏi. Không phải một cái vương gia sao? Cần như thế nào khó có thể khải khẩu sao? Thật sự là vạn ác tiện tôn ti a!
“Hắn…. Hắn ở phòng bếp.” Nói hai chữ cuối cùng qunar gia cơ hồ là từ trong cổ họng phát ra, thanh âm thấp đủ cho không thể thấp hơn, trên mặt vẻ mặt cũng đã đến đỉnh, tái nghẹn đi xuống, nhất định hội vỡ mạch máu mà chết.
“Phòng bếp?” Ngạo Quân không thể tin hỏi ngược lại, mày nhăn càng sâu, quản gia tuy nói nhỏ nhưng nàng nội lực thâm hậu nghe rất tinh tường, chính là Cẩn Hiên một vương gia sáng sớm chạy đến phòng bếp trong phủ nàng làm gì?
“Dạ.” Quản gia gật đầu nói.
“Ngất, hắn ở phòng bếp làm gì a!” Ngạo Quân trực tiếp tưởng ngất xỉu đi, bán híp mắt vô lực hỏi. Gặp quản gia một bộ nói không nên lời, mặt đỏ bừng, Ngạo Quân nghĩ chờ hắn nói cũng không biết hắn yếu nghẹn tới khi nào, khoắt tay chặn lại, đứng lên nói: “Mang ta đi nhìn xem!” Nàng đến muốn nhìn một chút Cẩn Hiên rốt cuộc ở phòng bếp làm cái gì, làm cho quản gia một bọ muốn ôm bụng cười to lại cứng rắn nghẹn lại.
“Dạ” quản gia muốn lại đỡ Ngạo Quân, lại bị Ngạo Quân một cái thủ thế ngăn trở, đành phải ở phía trước dẫn Ngạo Quân đi phòng bếp.
Ngạo Quân vẻ mặt buồn bực theo quản gia đi phòng bếp, như thế nào dọc đường đi không có người a! tuy rằng nàng trong phủ người không nhiểu lắm nhưng là không đến mức một người cũng không nhìn thấy đi! Mội người đi nơi nào. Gần đến phòng bếp nàng liền buồn bực, không phải là một Cẩn vương sao? Dùng tất cả mội người tại đây cùng hắn sao? Thật là, tra tấn nàng một buổi tối còn chưa đủ, sáng sớm còn muốn tiếp tục tra tấn…. Kỳ thật trong lòng vẫn tò mò, hắn đường đường một vương gia tiến phòng bếp làm gì?

About Na Pi

nơi nào có ý chí nơi đó có con đường
This entry was posted in xuyên không - cổ đại. Bookmark the permalink.

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s