(QSVP) Chương 59: Tỷ Muội Gặp Lại.

QUÂN SƯ VƯƠNG PHI.
Quyển Hai: Kinh đô thiên.
Tác Giả: Tùy Thanh Phong.
Editor: Tieunapi.
Chương 59: Tỷ Muội Gặp Lại.

“Ngày mai? Hừ, ngươi như thế nào có thể khẳng định ngày mai Mạc Quân sẽ không lại đi cái gì dạo chơi thiên hạ? Ta sẽ nhìn thấy nàng.” Ngạo Tuyết cũng không phải ngu ngốc, vừa nghe chỉ biết hắn kéo dài thời gian, lạnh lùng cười nhạo nói. Nàng sẽ không làm kẻ ngu ngốc nữa, nửa tháng nay hai huynh đệ vẫn cùng nói với nàng Mạc Quân đi dạo chơi thiên hạ, hừ, dạo chơi thiên hạ? Hôm nay còn ở đây thổi sáo? Coi nàng là ngu ngốc?
“Khả…” Đối mặt Ngạo Tuyết cường thế, Cẩn Hiên chỉ phải bắn cái nhìn xin giúp đỡ về phía hoàng huynh, mau đến xem nương tử của ngươi, ta sắp chịu không nổi.
“Khụ, Tình nhi! Hôm nay sinh nhật Cẩn Hiên, hiện tại bách quan đều tại đây, trước đừng náo loạn, chuyện của nàng chúng ta chờ một chút nói sau được không?” Chính Hiên nhận được ánh mắt cầu cứu của Cẩn Hiên, có điểm không trâu bắt chó đi cày thấp giọng ở bên tai Ngạo Tuyết ôn nhu nói. Hôm nay vô luận như thế nào đều phải trước ổn định Tình nhi, không thể làm cho Mạc Quân gặp mặt.
“Không tốt.” Ngạo Tuyết trực tiếp đẩy Chính Hiên ra nói, trong mắt tràn ngập tức giận. Tiểu Hiên sinh nhật là chuyện của nàng, nàng có thể không để ý tới, nhưng hôm nay nàng mặc kệ ai sinh nhật, mặc kệ ai ở trong này, nàng đều muốn gặp Mạc Quân. Nếu trước hôm nay, nàng hội nhìn mặt mũi hoàng gia, nhìn mặt mũi tiểu Hiên tử, nhìn mặt mũi Cẩn Hiên nhưng giờ khắc này, khi nàng xem Mạc Quân an bài tiết mục còn nghe xong thủ khúc kia, cho dù là Thiên vương lão tử đến đây cũng vô pháp ngăn nàng gặp Mạc Quân.
“Ngươi…. Tình nhi, nếu đã như vậy, ngươi đừng trách trẫm, Lý công công hoàng hậu nương nương thân thể không thoải mái thỉnh hoàng hậu nương nương về cung nghỉ ngơi trước.” Chính Hiên biến mặt thể hiện rõ uy nghiêm khí thế hoàng đế đối Lý công công bên cạnh nói. Trong lòng lại bất ổn nghĩ: Tình nhi cho trẫm mặt mũi, đi về trước! Trở về, ngươi nghĩ như thế nào đối trẫm, trẫm cũng chấp nhận.
“Dạ.” Lý công công do dự một chút, thở dài đi đến trước mặt Ngạo Tuyết cung kính nói: “Nương nương thỉnh.” Trong lòng cũng không ngừng bi ai cho hoàng thượng của hắn: hoàng thượng người cần phải bảo trọng a! hy vọng lần này xuống tay nhẹ.
“Ta không về cung, Âu Dương Chính Hiên hôm nay không thấy được Mạc Quân ngươi mơ tưởng làm cho ta hồi cung.” Ngạo Tuyết lạnh lùng nhìn thẳng Chính Hiên nói. Hảo ngươi cái Âu Dương Chính Hiên, đã vậy còn đối xử ta như vậy, xem ta về sau như thế nào thu thập ngươi.
“Lý công công.” Chính Hiên tránh đi ánh mắt Ngạo Tuyết, cứng rắn quyết tâm giận dữ hét. Tình nhi, ta đây là vì tương lai chúng ta, nàng chớ trách ta. Nhưng dù sao hắn vẫn lừa nàng, tổng tránh không được có điểm áy náy.
“Dạ dạ, nương nương, đừng làm cho lão nô khó xử, thỉnh hồi cung đi!” Lý công công bị Chính Hiên rống một tiếng cấp sợ tới mức chân run run, vẻ mặt đau khổ, chiến tranh, màng theo khẩn cầu đối Ngạo Tuyết nói. Hoàng thượng phát hỏa không phải là nhỏ nhưng ở trong cung ai chẳng biết hoàng hậu so với hoàng thượng còn lớn hơn, lại không thể đắc tội, ai, làm thân nô tài thật là thảm! Nhất là hai chủ tử đều cáu kỉnh hắn quả thực tựa như nhân bánh bích quy, khó xử a!
“Nói không về sẽ không về.” Ngạo Tuyết đối với Chính Hiên cũng rống giận, cũng không để ý Lý công công gấp đến độ phát khóc.
“Ngươi…” Chính Hiên tức giận chỉ thẳng Ngạo Tuyết, nhưng nửa câu cũng không nói lên lời. Tình nhi tính cách hắn rất hiểu, nói một không hai, hơn nữa vẫn giống như bây giờ cường ngạnh, cho dù hắn cứng rắn áp nàng cũng không khả năng mang nàng hồi cung, chẳng lẽ hôm nay thật sự ngăn cản không được nàng sao?
Trong lúc nhất thời, tất cả mọi người trầm mặc xuống, hoàng đế hoàng hậu cãi nhau, thân là thần tử đều chỉ có thể đình trụ hô hấp lẳng lặng đứng, còn phải sợ hai người chiến hỏa kéo chính mình vào. Chính là, hoàng thượng làm chi không chịu cho hoàng hậu gặp Mạc Quân công tử đâu? Mà hoàng hậu lại vì sao như thế thất thường thế nào cũng phải nhìn thấy Mạc Quân công tử đâu?
“Khụ…. Vương gia, nghe nói trong phủ vương gia có cái kêu sân bóng tân kỳ địa phương, hạ quan đã sớm nghĩ muốn nhìn, thừa dịp hôm nay bách quan đến đông đủ, không biết có hay không có thể mang ta đi nhìn xem.” Cuối cùng vẫn là Tiêu thừa tướng đứng ra dịu đi không khí, cố ý nói sang chuyện khác. Một cái hoàng thượng là con rể hắn, một cái hoàng hậu là nữ nhi hắn, hắn không chạm đến, ai đi ra.
“Thừa tướng đại nhân nói đúng, hạ quan cũng đã sớm muốn nhìn một cái sân bóng rổ trong vương phủ, nghe nói hoàng hậu nương nương thiết kế, nương nương thật sự là tại cao!” Một vòng đại thần lập tức phụ họa nói, còn không quên vỗ mông ngựa Ngạo Tuyết.
“Hạ quan cũng đã sớm muốn nhìn….”
“Vương gia, hạ quan cũng đã sớm muốn nhìn….”
“Lòng ta từ lâu đã muốn nhìn sân bóng rổ, thừa dịp hôm nay sinh nhật vương gia, khiến mọi người mở mang tầm mắt đi!”
Sau khi Tiêu Tề Uyên đề xướng, nhất thời cả triều văn võ bách quan đều hướng tới ra sân bóng rổ, giống nhau coi hoàng hậu cùng hoàng đế khắc khẩu căn bản không tồn tại.
Cẩn Hiên nhìn chu bá một chút, chu bá lập tức hiểu ý đi lên, ở bên tai Cẩn Hiên nói: “lão nô vừa mới gặp Mạc công tử đã hồi sương phòng, cũng không ở phía sai viện.”
Cẩn Hiên thế này mới gật gật đầu, giương giọng nói: “nếu các vị đã muốn nhìn, bổn vương nào không đáp ứng, các vị đại nhân mời theo bổn vương.” Nói xong ý bảo nhìn Chính Hiên liếc mắt một cái, dẫn đầu hướng hậu viện đi tới.
“Tình nhi, chúng ta đi sân bóng rổ, đừng phá hưng trí thừa tướng.” Chính Hiên gặp được ánh mắt Cẩn Hiên, biết Mạc Quân cũng không ở phía sau viện, cũng yên lòng, lập tức lại từ hoàng đế biến thành một lão bà nô hiểu biết, còn sợ Ngạo Tuyết không đáp ứng ngay cả lão cha nàng đều mang ra. Ai, làm hoàng đế mà như hắn còn không mua khối đậu hũ đập đầu chết đi.
“hừ.” Ngạo Tuyết cung tay áo, hừ lạnh một tiếng nhưng vẫn là đi theo Cẩn Hiên hướng sân bóng rổ mà đi.
Chính Hiên gặp Ngạo Tuyết cuối cùng cũng nghe lời hắn, rốt cục nhẹ nhàng thở ra cũng theo hướng sân bóng rổ mà đi, mà sở hữu tân khách gặp hoàng đế hoàng hậu đi rồi, cũng đi theo.
Chính Hiên, Ngạo Tuyết, Cẩn Hiên đi tuốt đàng trước, phía sau là văn võ bách quan đoàn người chậm rãi đi tới hậu viện, vừa một bước tiến vào hậu viện, mọi người lập tức bị tình cảnh trước mắt đoạt đi tâm chí, chỉ có Cẩn Hiên nháy mắt hoảng hốt, vẻ mặt bất an nhìn về phía Ngạo Tuyết.
Nguyên lai chỉ thấy vốn sân bóng rổ trống trơn, lúc này đang có một thân trắng noãn y bào tuyệt mỹ thiếu niên trong tay vận cầu, một cú vào rổ ba điểm xinh đẹp, kia tuyệt mỹ dáng người, kia động tác lưu loát, khuông mặt tuấn mỹ lãnh ngạo, đôi mắt đen nháy sâu không thấy đáy tràn ngập trí tuệ… không thể không làm thiên địa lâm vào thất sắc, làm cho người ta không thể không cảm thán tạo vật đã tạo ra thần công quỷ phủ, mà trời cao tựa hồ lại đặc biệt độc sủng cho y, đem sở hữu tốt đẹp lên người nàng, như thế thoát trần thoát tục, phảng phất lầm nhập trích tiên mà không phải người phàm.
Mà Ngạo Tuyết gặp tình cảnh trước mắt, đầu tiên là như người bình thường khác, tâm chí thật sâu bị đoạt đi, tiếp theo không thể tin lui về phía sau từng bước, trong mắt đã tràn ngập nước mắt trong suốt, đầu nháy mắt trống rỗng, cái gì cũng không thể tự hỏi.
Chính Hiên cũng giống nhau, vừa một bước vào hậu viện, kia quân áo trắng tiện hàm nháy mắt đoạt đi tâm chí hắn, vừa rồi định quay đầu hỏi Cẩn Hiên lại nhìn đến vẻ bất an của Cẩn Hiên, trong lòng cả kinh mang theo điểm sợ hãi nhìn về phía Ngạo Tuyết lúc này lệ đã vành trong mắt. Người nọ chính là Mạc Quân, không thể tưởng được bọn họ trăm phương nghìn kế ngăn cản hai người gặp mặt, lại cuối cùng lại làm cho các nàng gặp mặt. Nguyên bản nghĩ đến hết thảy đều trong lòng bàn tay, không nghĩ tới Tình nhi đột nhiên hội trở về, mà Mạc Quân lại hội đột nhiên xuất hiện lúc này, chẳng lẽ đây là thiên ý?
“Chu bá, đây là có chuyện gì?” CẨn Hiên âm trầm giận dữ hỏi chu bá ngây người.
“Ách…. Vương gia thứ tội, lão nô thật sự không biết Mạc công tử vì cái gì hội đột nhiên xuất hiện như thế.” Chu bá ở Cẩn Hiên tức giận mà hồi tỉnh lại, nhìn đến hoàng thượng, vương gia âm trầm mặt sợ hãi nói. Hắn rõ ràng thấy Mạc Quân công tử trở về phòng, vì cái gì hội đột nhiên xuất hiện ở sân bóng rổ đâu?
Mà cả triều văn võ đang nhìn đến thân ảnh tuyệt sắc kia tất cả đều ngây gười, lúc này tái nghe nói, nguyên lai người này chính là quân sư danh trấn thiên hạ Mạc Quân công tử, lại tất cả đều mãnh hít một hơi, khóe miệng có chất lỏng khả nghi, mà tập thể các tiểu thư quan lại đều biến thành tảng đá mỹ nhân, chỉ có kia hai mắt hoa đào nguy hiểm, còn có kia hư ‘lôi’ bàn tim đập còn biểu hiện các nàng vẫn còn sống, cũng có vài người khoa trương té xỉu.
Ngạo Quân đã nghe động tĩnh phía sau ngừng lại, tay cầm bóng rổ, hướng Ngạo Tuyết bọn họ đi đến, trong nháy mắt người té xỉu càng nhiều, ngay cả quan viên trẻ tuổi cũng có ‘phanh’ một tiếng ngã xuống.
Mà Ngạo Quân đang nhìn đến nhiều người như vậy, đầu tiên là bất giác nhíu mày, tiếp theo rất nhanh liền nhìn thấy trong mọi người có một gã sai vặt cùng nàng có vài phần tương tự, hai mắt đẫm lệ lưng tròng tuyệt sắ thiếu niên, trong lòng thật sâu run lên, trong mắt đã có điểm ươn ướt, cầm bóng rổ đi lại nhanh, hình như có thiên ngôn vạn ngữ, nhất thời nhưng lại không thể nói gì, hai người tầm mắt gặp nhau, nhất thời giống nhau xung quanh hết thảy đều không tồn tại, toàn bộ thế giới cũng chỉ có hai người bọn họ, một màn chuyện cũ hiện lên trước mắt, kích động, không thể tin, vui sướng… đủ loại cảm xúc không ngừng mà bồi hồi ở hai người trong lúc đó, thế giới các nàng không dung những kẻ khác.
“Tình nhi…”
“Quân…”
Đầy cõi lòng bất an hai người nhẹ nhàng gọi ra tên người âu yếm, chính là đắm chìm ở đầy cõi lòng kích động hai người căn bản là xem bọn họ như không nhìn thấy, các nàng như vậy làm cho Âu Dương huynh đệ trong lòng không khỏi đứng lên: Quân [Tình nhi] như vậy rất xa lạ, cảm giác nàng cách mình rất xa, chính mình vô luận như thế nào đều với không được các nàng, các nàng trong lúc đó nhưng lại không có chỗ cho mình chen vào, nguyên lai bọn hắn đã đúng, các nàng có phải đã thức tỉnh hay không, chính mình có phải hay không mất đi đối phương? Không, Quân [Tình nhi] không thể rời hắn, bằng không hắn hội không sống nổi. Có lẽ bây giờ còn kịp, chỉ cần mang Quân [Tình nhi] đi, không chó các nàng gặp lại, có lẽ thời gian lâu, các nàng sẽ phai nhạt đối phương, cho dù nàng hội hận chính mình, hắn cũng không nghĩ mất đi người âu yếm.
Chính Hiên, Cẩn Hiên không hổ là hai huynh đệ, thế nhưng đều muốn đến một chỗ, thế nhưng hai người còn chưa có động tác gì, Ngạo Quân cùng Ngạo Tuyết đã cùng cười, Ngạo Quân ‘kinh thiên địa, kiếp quỷ thần’ mị hoặc cười, hơn nữa Ngạo Tuyết làm cho thiên địa lâm vào thất sắc tuyệt mỹ tươi cười, nhất thời yên tĩnh chỉ nghe ‘ phanh, phanh, phanh…’ vốn đang chật ních rậm rạp đám người trong nháy mắt chỉ còn Ngạo Tuyết, Ngạo Quân, còn có Cẩn Hiên, Chính Hiên, Tiêu Tề Uyên, Liễu Kính Minh còn có chu bá đang hoàn toàn ngây người phía dưới mũi còn có chất lỏng màu đỏ khả nghi, vậy những người khác đâu? Lúc này chỉ cần cúi đầu liền thấy, tuyệt đối hình ảnh kinh điển của Long Hiên từ trước tới nay, kia thật sự là đồ sộ, cả triều văn võ hơn nữa sở hữu danh môn thiên kim tất cả đều thẳng tắp ngã xuống, trên mặt lộ vẻ ngây ngô cười, máu mũi như hồng thủy phá đê chảy xuống mà không biết, ánh mắt còn lóe sáng nhìn hai người như trích tiên.
Ngạo Quân đôi mắt hết thảy nhìn không thấy, cười cầm bóng rổ trong tay nắm qua, Ngạo Tuyết ngầm hiểu tiếp lấy chuẩn xác, thân hình chợt lóe rất nhanh vận cầu đi vào rổ, bật lên một cái, một cú dunk chuẩn xác vô cùng, xoay người lại cùng Ngạo Quân gần gũi, hai người trên mặt tươi cười ăn ý đồng thời biến mất, Ngạo Quân lại trở nên lạnh lùng lạnh nhạt, mà Ngạo Tuyết lại còn lại là vẻ mặt sát bàn thẳng tắp nhìn Ngạo Quân y bào trắng noãn, cả người phát ra khí chất cao quý hồn nhiên, giống như nàng trời sinh chính một người cao cao tại thượng.
Thật vất vả hai người lấy lại tinh thần, thật không có ý tứ đem chất lỏng màu đỏ dưới mũi lau đi, mà bách quan ngã dưới đất cũng chậm chậm khôi phục lại, hai tay chống đỡ ngồi dậy nhìn đến hoàng hậu bọn họ động tác mười phần soái khí kia lại có không ít người hai mắt vừa mở lại ngx xuống, chỉ có một ý tưởng: thật đệp, thức mê người, thật muốn mạng già bọn họ…
Mọi người ở đây đang lo lắng bọn họ hôm nay có thể hay không bởi vì chịu kích thích mà phun máu chết, lại thấy được ‘đầu sỏ gây nên’ rốt cục lòng từ bi chi tâm, không hè nở nụ cười, tuy rằng hai người đứng chung một chỗ vẫn là làm cho bọn họ từng trận mê muội, bất quá hoàn hảo sau khi nhìn nụ cười ‘hủy thiên diệt địa’ kia, hình ảnh như vậy, bọn họ còn trụ được. Đang ở thời điểm bọn họ chậm rãi quyết tâm đột nhiên lại bị khí nhiệt mãnh liệt trên sân ép tới không thể thở, ánh mặt trời chiếu xuống hai người hình như chính là trời sinh cao quý vương giả, đứng cao cao trên đỉnh núi nhìn xuống chúng sinh, là như vậy cao ngạo, lạnh như vậy ngạo, làm cho người ta không thể không thần phúc các nàng.
Hoàng hậu sẽ có loại khí thế này, bọn họ không thấy kỳ quái nhưng Mạc Quân công tử chính là cái văn nhược thư sinh nhưng lại cũng có loại khí thế vương giả lĩnh thiên quân vạn mã, áp khí vương giả quần hùng? Trừ bỏ Ngụy Tử Tề và các tướng quân đã sớm biết qua khí thế này của Ngạo Quân còn lại bách quan thật sâu lại một lần bị kiếp sợ, mà tiểu thư thiên kim càng sâu trầm luân.
Chính Hiên, Cẩn Hiên hai huynh đệ còn lại nghi hoặc mà vô cùng lo lắng nhìn nhau liếc mắt một cái, thật sự không rõ vì sao hai người sẽ đột nhiên thay đổi sắc mặt như vậy, các nàng bộ dáng không chút nào giống ‘tình nhân’ gặp lại, hiện tại các nàng càng giống là cừu nhân gặp mặt, giống nhau vừa mới thâm tình nhìn nhau là ảo giác, này… này lại là làm sao vậy, chẳng lẽ bọn họ đều sai lầm rồi các nàng là nhận thức đúng vậy, nhưng không phải ‘tình nhân’ mà là ‘cừu nhân’? điều này sao có thể đâu? Nếu là cừu nhân trong lời nói, bọn họ lại nên làm cái gì bây giờ?
“Quân….”
“Tình nhi….”
Hai người lại cùng kêu ra tiếng cất bước hướng hai người đi qua, bọn họ cũng không biết hiện tại đi qua có thể làm cái gì, chính là nghĩ đứng bên các nàng mà thôi. Từ nhỏ mọi việc hai huynh đệ bọn họ đều nắm trong tay cho dù đối mặt loạn thần tặc tử mưu soán vị, đối mặt kẻ thù bên ngoài xâm lược, đồng dạng mặt không đổi sắc, đàm tiếu ứng đối bọn họ, hiện tại lại nửa điểm cũng biết không rõ hai người bọn họ rốt cục muốn làm cái gì, bọn họ nhưng lại một chút cũng vô pháp nắm giữ các nàng, liền ngay cả các nàng rốt cục quan hệ ra so, đến bây giờ cũng nhìn không được, các nàng quả nhiên là khắc tinh hai huynh đệ bọn họ.
“Đứng lại.” Ngạo Quân, Ngạo Tuyết đồng thời lạnh lùng lên tiếng khi hai huynh đệ muốn đến bên người các nàng.
Chính Hiên, Cẩn Hiên nhất tề tạm dừng một chút, sau đó vẫn dứt khoát kiên quyết tiếp túc hướng phía trước đi, các nàng đều là người bọn họ quý trọng nhất ai cũng không thể xảy ra chuyện, bởi vậy lần này bọn họ sẽ không nghe lời các nàng.
“Không được lại đây, đây là ân oán giữa hai chúng ta, bất luận kẻ nào cũng không được nhúng tay, không đừng trách ta không khách khí.” Ngạo Quân, Ngạo Tuyết gặp Chính Hiên, Cẩn Hiên căn bản không nghe lời các nàng nói, nhất tề quay đầu đến, lạnh giọng uy hiếp nói, vẻ mặt nghiêm túc trong mắt lại thực rõ ràng biểu đạt một ý: ai lại đây, về sau cũng đừng nghĩ gặp các nàng.
Chính Hiên cùng Cẩn Hiên đột nhiên dừng cước bộ, xem ra bọn họ chỉ có thể ở một bên ngốc, bởi vì bọn họ đều hiểu được các nàng tuyệt đối là nói được làm được, nhưng nếu thật sự có cái gì cho dù liều mạng sẽ làm các nàng hận cả đời bọn họ cũng sẽ xuất thủ, hai người đống thời trong lòng nói với chính mình như vậy.
Ngạo Tuyết vừa lòng quay đầu, ánh mắt quái dị nhìn chằm chằm Ngạo Quân y bào trắng noãn, lạnh lùng ra tiếng: “không phải thích mặc đồ trắng đã quên nó thực dễ dàng bẩn sao?”
“Hừ, ta sẽ không lại cho ngươi cơ hội này.” Ngạo Quân lạnh nhạt nói một chút.
“Ngươi cho là ngươi ngăn cản được sao? Ngươi hẳn là biết chuyện ta muốn làm không có người ngăn cản được.” Ngạo Tuyết ngạo khí cười lạnh cất bước đi lên.
“Đứng lại, tiếp qua đến liền đừng trách ta không nhớ tình bạn cũ.” Ngạo Quân hai tay khoanh trước ngực lạnh lùng quát.
“Những lời này ngươi đã nói rất nhiều lần, có thể hay không có điểm mới mẻ?” ngạo Tuyết đùa cợt cười, cước bộ vẫn như cũ không ngừng đi tới.
“hừ, ngươi quản ta, tóm lại, hôm nay ngươi mơ tưởng thực hiện được.” Ngạo Quân một bộ tự vệ tư thái theo Ngạo tuyết từng bước ép sát, lui về phía sau nhìn chằm chằm Ngạo Tuyết nói.
“từ điển của ta chưa bao giờ có hai chữ buông tha.” Ngạo Quân ánh mắt sắc bén quang mang ngạo nghễ nói, không hề lui về phía sau mà thẳng tắp đứng thẳng, một bộ chuẩn bị chiến tranh.
“Hảo, một khi đã như vậy, kia xem ra chỉ có thể dùng hết biện pháp?” Ngạo Tuyết tự tin cười cười nói, giống như nói thời tiết thoải mái, tư thế đã nắm chắc chiến thắng trong tay tà nghễ nhìn Ngạo Quân.
“hảo, dùng biện pháp cũ.” Ngạo Quân lạnh lùng lạnh nhạt nói, Ngạo Tuyết có phàn thoải mái, Ngạo Quân tựa hồ có điểm khẩn trương, tuy rằng vẫn là ngạo nghễ đứng thẳng nhưng nhanh băng mặt, nhếch môi hơi hơi có điểm do dự, đều biểu thị nàng có điểm khẩn trương.
Nhất thời, hai người trong lúc đó nhảy lên giương cung bạt kiếm, làm cho một bên người cũng thực rõ ràng cảm nhận được.
Cẩn Hiên hai tay nắm chặt, ánh mắt một khắc không rời Ngạo Quân trên sân bóng rổ, hắn cũng cảm giác được nàng khẩn trương, không tự giác từng bước bước lên phía trước, lòng tràn đầy nghi hoặc: Quân vì cái gì sợ Vũ Tình? Hắn biết rõ Vũ Tình có thể nói căn bản sẽ không có võ công mà Quân mặc dù thâm tàng bất lộ nhưng võ công của nàng thực rõ ràng còn hơn hắn, cho dù là một trận chiến, sợ cũng nên là Vũ Tình mới đúng nha, như thế nào tất cả đều ngược lại đâu?
Chính Hiên cũng trầm thấp nghiêm mặt, mắt càng nhìn chăm chú hơn, trong mắt cũng chỉ có hình ảnh yêu thương tràn đầy ngạo khí trên sân bóng rổ, đồng dạng không tự giác tiến lên trước, tuy rằng Ngạo Tuyết tự tin, Ngạo Quân khẩn trương đều trong mắt hắn, nhưng hắn vẫn lo lắng: theo Cẩn đệ nói hắn biết Mạc Quân nhìn như vô lực sát thương kỳ thật nội lực, võ công đều quỷ thần khó lường, mà Tình nhi hắn tối rõ ràng, bất quá võ công chiêu thức kỳ quái nhưng nữa phần nội lực đều không có, như vậy nàng đối phó vài người võ công không cao còn có thể, gặp được võ công hơi có điểm cao cũng chỉ thúc thủ chịu trói. Nếu các nàng sớm nhận thức, Tình nhi không có khả năng không biết Mạc Quân lợi hại, như thế nào còn khinh thường như thế đâu? Mà Mạc Quân khẩn trương cũng không phải giả? Vô luận như thế nào hắn cũng không cho bất luận kẻ nào xúc phạm Tình nhi.
Mà văn võ bá quan thực gian nan rốt cục có thể đứng lên đồng dạng gắt gao nhìn chằm chằm hai người giằng co, trong lòng lại cùng Chính Hiên, Cẩn Hiên nghĩ bất đồng, bởi vì không ai biết Ngạo Quân có võ công, mà đương kim hoàng hậu nhưng vẫn một tính cách tinh quái, hơn nữa nghe nói còn có võ công không kém, cho nên mọi người đều đem hai người phản ứng trở thành đương nhiên, sở hữu thiên kim đều vì Ngạo Quân khẩn trương vô cùng, mà bách quan cũng vì ‘con rể tương lai’ chính mình đam nhiễu, hy vọng hoàng hậu lưu tình, không cần đem nàng đánh hỏng mới tốt. Ngụy Tử Tề và các võ tướng lại vẻ mặt lo lắng tiến lên vài bước tùy thời chuẩn bị theo mà chưởng hoàng hậu đến quân sư bọn họ cứu ra.
Tất cả đều bính trụ nhìn vào chăm chú vào Ngạo Quân, Ngạo Tuyết chậm rãi vươn tay, thời điểm mọi người nghĩ đến các nàng bắt đầu đánh mà khẩn trương vô cùng, hai thanh âm rõ to đủ để mọi người lại tập thể ngã xuống bỗng nhiên vang:
“Nhất chích tiểu ong mật, bay đến trong bụi hoa, phi a… ba ba…”
“Nhất chích tiểu ong mật, bay đến trong bụi hoa, phi a… ba ba…”
Ngạo Quân, Ngạo Tuyết bên đấm tay biên quát, lần này ngay cả Chính Hiên, Cẩn Hiên cũng theo mọi người ngã xuống, toàn trường cũng chỉ có Ngạo Quân, Ngạo Tuyết còn đứng, mà lần này làm hại bọn họ chân yếu hạ không phải dáng người tuyệt mĩ các nàng mà là hành động các nàng xuất ra, tưởng tượng trường hợp huyết tinh nhưng lại không có xuất hiện, tuy rằng bọn họ không có người biết các nàng đang làm cái gì, nhưng vừa thấy chỉ biết trò chơi tiểu hài tử, khí thế sắc bén như vậy, không khí khẩn trương như vậy, này đúng là nói?
Thật vất vả Chính Hiên, Cẩn Hiên mới đứng lên, lại nhìn đến cảnh tượng làm bọn hắn nháy mắt muốn giết người, hai người trên đầu đều gân xanh bạo mạo, trên tay đều nắm ra huyết. Mà này bách quan hắn một đầu mồ hôi lạnh xem hoàng thượng bọn họ liếc mắt một cái.
“Nhất chích tiểu ong mật, bay đến trong bụi hoa, phi a… ba ba…”

“Nhất chích tiểu ong mật, bay đến trong bụi hoa, phi a… ba ba…”

Nguyên lai là Ngạo Quân, Ngạo Tuyết bởi vì đồng thời ra quyền mà ở trong miệng đối miệng làm bộ hôn một cái, tuy rằng chính là tình thế trên, nhưng đường đường một quốc gia chi mẫu thế nhưng trước mặt văn võ bá quan cùng hoàng thượng cùng một cái nam tử làm ra động tác như vậy, không khỏi rất mất thể thống, này hoàng đế làm sao có thể nhịn được.
Nhưng hai người chính hăng say chưa thấy Âu Dương huynh đệ hai bên sắp bùng nổ, vẫn như cũ tự cố tự ngoạn tiểu ong mật của các nàng.
“Ngươi thua.” Ngay tại Âu Dương huynh đệ sắp khống chế không được chính mình, Ngạo Tuyết hai tay khoanh trước ngực trên mặt lộ ra đắc ý tươi cười, tà nghễ vui sướng nhìn Ngạo Quân nói.
“Ta biết.” Ngạo Quân sắc mặt xanh mét, ánh mắt ảm đạm cúi thấp đầu xuống, thất bại cúi đầu nói.
“Như vậy, chuẩn bị tốt sao?” Ngạo Tuyết đột nhiên giống ác lang tham lam them nhỏ dãi nhìn chằm chằm Ngạo Quân tiểu sơn dương, bên miệng ngăn một cái gian gian tươi cười.
“Hô đến đây đi!” ngạo Quân nhắm mắt, cúi đầu xem xét một chút y bào trắng noãn trên người, nhãn thần bất đắc dĩ thương tiếc, vừa nhấc ngẩng đầu một bộ chuẩn bị chết biểu tình, cắn răng một cái nói.
Cẩn Hiên vừa thấy Ngạo Quân biểu tình như thế, một cái khẩn trương phi thân qua, Chính Hiên cũng lược thân mà đi, Ngụy Tử Tề và các võ tướng cũng muốn vột đi qua, chính là vừa động, Ngạo Tuyết so với bọn hắn hành động nhanh hơn, làm cho mọi người lập tức đình chỉ động tác.
“Quân…” Ngạo Tuyết lấy vận tốc ánh sáng vọt qua, hung hăng ôm lấy Ngạo Quân, tuy rằng Ngạo Tuyết xúng lượng thập phần lớn nhưng Ngạo Quân như là sớm có chuẩn bị, mặc dù vẫn là lui về phía sau hai bước nhưng cuối cùng vẫn là một cái dùng sức, thẳng tắp trụ lại, đem Ngạo Tuyết gắt gao ôm lấy.
“Quân, thật là ngươi…ô ô….ta không phải đang nằm mơ đi..ô ô…”Ngạo Tuyết bên khóc lớn bên nước mắt nước mũi nhắm thẳng quần áo cọ sát, rất có tư thế hoàng hà vỡ đê.
“Ngươi nói đâu?” Ngạo Quân xem xét đã muốn trở nên không thể nhìn chân diện mục y bào, vẻ mặt đau lòng nói, trong lòng không ngừng mà tự trách vì cái gì mỗi lần đều ngoạn không được Tuyết, vì cái gì? Y bào đáng thương âu yếm của ta! Chủ nhân của ngươi thật vô dụng! Ngay cả ngươi cũng cứu không được, sớm biết hôm nay sẽ mặc quần áo đen, ô ô….. Ngạo Quân chỉ có thể trong lòng mình tự trách.
“A! đau quá!” Đang ở thời điểm Ngạo Quân không ngừng mà tự trách, đột nhiên trên mặt đau xót, không khỏi kinh hô ra tiếng, nguyên lai là Ngạo Tuyết nhéo mặt của nàng một chút.
“Hội đau?” Ngạo Tuyết ngây ngốc hỏi, nhận được một cái xem thường của Ngạo Quân, cộng thêm thời điểm hai tay vừa muốn đụng tới mặt của nàng lập tức tay mắt lanh lẹ lại bổ nhào vào trong lòng Ngạo Quân, dùng tư thế so với vừa nãy còn khoa trương hơn, nước mắt nước mũi càng thêm không thể không chế toàn bộ đều chảy tới y bào trắng noãn cảu Ngạo Quân, nga, không đúng, hiện tại phải nói là phát hoàng y bào, bên khóc lớn bên hội nói: “ đau sẽ không là nằm mơ, ô ô ô…. Quân thật là ngươi, ta thật sự có thể tái kiến ngươi…ô ô ô….”
“thật là ta, đừng khóc, quần áo của ta đã muốn hoàn toàn hi sinh, đầu nước rồng của ngươi có thể đóng sao?” Ngạo Quân tay cương giữa không trung, vẫn là thực tự nhiên ôm Ngạo Tuyết, tựa hồ có điểm bất đắc dĩ noi. Nhưng chỉ có nàng cùng Ngạo Tuyết mới biết được, này đúng vậy trong lòng nàng là cỡ nào kích động, cỡ nào hưng phấn. Chính là Tuyết cũng không khỏi lhocs lâu lắm đi!
“Ta… ta rất kích động, ô ô …. Ngươi làm cho ta khóc một chút thôi! Thật sự chỉ cần tái một chút thôi, ô ô… ta …. Ta sẽ giúp ngươi giặp quần áo,ô ô….. quân, tiểu Quân của ta…. Ô ô….. “ Ngạo Tuyết càng khóc càng mạnh mẽ, Ngạo Quân y bào trắng noãn có thể nói sớm bỏ đi, rốt cục cứu không được.
Ngạo Quân rõ rằng buống tha, làm cho nàng tẩy, hay là thôi đi! Từng kiện từng kiện quần áo âu yếm vô cùng thê thảm trước mặt Ngạo Quân bay qua, ngươi gặp qua có người cầm quần áo tẩy có nghệ thuật như vậy sao? Không phải nơi này một lỗ hổng to chính là kia vốn đã bị nàng khóc ô uế, xuất hiện một cái động thật to, bị nàng cắt… vẫn là trực tiếp ném nó, có vẻ không làm thất vọng cái quần áo này.
“Tuyết, Quân thật sự rất nhớ ngươi….” Ngạo Quân rốt cục thì nhịn không được gắt gao ôm Ngạo Tuyết thấp lẩm bẩm, ướt át hốc mắt chảy xuống giọt nước mắt đầu tiên kể từ khi nàng đi vào Long Hiên hoàng triều, tâm tình kích động căn bản không thể biểu đạt.

About Na Pi

nơi nào có ý chí nơi đó có con đường
This entry was posted in xuyên không - cổ đại. Bookmark the permalink.

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s