(QSVP) Chương 40: Dẫn Xà Xuất Động.

QUÂN SƯ VƯƠNG PHI.
Quyển Một: Chiến trường thiên.
Tác Giả: Tùy Thanh Phong.
Editor: Tieunapi.
Chương 40: Dẫn Xã Xuất Động.

Người tới thấy Cẩn Hiên không có phản ứng nhìn chằm chằm nàng, liền đứng trước mặt hắn tay lung lay vài cái, mới làm cho Cẩn Hiên đang trong khiếp sợ chậm rãi phục hồi tinh thần lại.
“Quân, như thế nào là ngươi? Ngươi như thế nào lại đến đây?” Cẩn Hiên kinh hỉ đứng lên, cầm bả vai Ngạo Quân kích động nói. Hai người chỉ mấy ngày không gặp, nhưng hắn lại có cảm giác đó rất lâu rất lâu, thật sự hảo nhớ hảo nhớ y, nghĩ đến tâm hắn đều đau. Từ sau đêm hôm đó, Quân vẫn tránh mặt hắn, mà hắn cũng cố ý vô tình tránh y, không thể ngờ được đêm nay Quân hội chủ động đến tìm hắn, điều này làm hắn vui vẻ không thôi! Bọn họ có thể trở lại như trước sao? Chỉ cần Quân không đối xử lạnh lùng với hắn, hắn có thể khắc chế mình, xem y như một bằng hữu, hắn đó nghĩ thông suốt, chỉ cần Quân ở bên cạnh hắn là tốt rồi, hắn rốt cuộc không chịu được khi không được nói chuyện với Quân, rốt cuộc chịu không được những ngày không có Quân.
“Cẩn Hiên, ngươi phát lăng [1] cái gì a!” Ngạo Quân vốn kỳ lạ khi Cẩn Hiên đột nhiên hưng phấn, hiện tại thần chí lại không biết bơi đi đâu, kêu vài tiếng cũng chưa phản ứng, làm nàng không thể không đề cao giọng nói.
“Ách? Không có việc gì, khụ……” Rốt cục Cẩn Hiên phục hồi tinh thần lại, ngượng ngùng ho nhẹ nói. Như thế nào mỗi lần ở trước mặt Quân, hắn đều xấu mặt, thật sự là mất mặt!
“Thật sự không có việc gì?” Ngạo Quân không tin nói. Vừa thấy hắn như vậy giống không có việc gì sao?
“Thật sự không có việc gì.” Cẩn Hiên gật đầu thật mạnh nói, thấy Ngạo Quân vẻ mặt vẫn không tin, chỉ phải nói sang chuyện khác nói: “Quân, ngươi tìm ta có việc sao?” Quân đêm khuya tìm đến hắn, còn dùng cách như vậy, nhất định có chuyện gì trọng yếu.
“Ân, ta đó suy nghĩ, chân tướng của Huyết Hồn Thiên Can bát quái trận vẫn nên cho các vị tướng quân biết.” Ngạo Quân tự mình ngồi đối diện với Cẩn Hiên, mỉm cười bí hiểm nói.
“Ngươi muốn……” Vừa nói đó bắt đầu chính sự, Cẩn Hiên lại trở thành Cẩn vương gia anh minh cơ trí, một bên nhìn Ngạo Quân, một bên tự hỏi những lời ý tứ này.
“Huyết Hồn Thiên Can bát quái trận một khi thành hình, thụ hại không chỉ là Long Hiên hoàng triều, toàn bộ thiên hạ cũng sẽ không thể tránh khỏi, đương nhiên cũng bao gồm cả Thương Liêu quốc, ta nghĩ, lấy thân phận Gia Luật Ưng, sẽ không trợ người khác hủy đi quốc gia của mình!” Ngạo Quân ngữ mang thâm ý nói. Nàng tin tưởng Cẩn Hiên rất thông minh, sẽ hiểu nàng đang nói cái gì .
Quả nhiên, Cẩn Hiên thoáng suy tư một chút, cũng giơ lên một nụ cười chứa đựng thâm ý: “Đây là tất nhiên, Quân muốn làm gì, bổn vương tuyệt đối hỗ trợ.” Quân không hổ là thiên hạ đệ nhất quân sư của hắn, mưu kế hơn người, hắn vẫn luôn tin tưởng, Quân nhất định có biện pháp giải quyết chuyện Huyết Hồn Thiên Can bát quái trận.
“Cẩn Hiên cám ơn ngươi.” Ngạo Quân cười thật tình nói. Cho dự tất cả mọi người hiểu lầm nàng, nhưng Cẩn Hiên vẫn vô điều kiện tin tưởng nàng, hỗ trợ nàng, giống như Tuyết. Mà lúc trước bởi vì nàng không hiểu cảm xúc của mình, luôn tránh mặt hắn, thật là rất không nên .
“Nói cám ơn, có phải không xem ta là bằng hữu hay không?” Cẩn Hiên cả giận nói. Trong mắt đó tràn đầy ý cười, thật tốt, bọn họ lại có thể nói chuyện ăn ý với nhau.
“Có thể làm bằng hữu Cẩn vương gia, tại hạ cầu còn không được!” Ngạo Quân cũng giả dạng vái chào nói.
Hai người nhìn nhau cười, trong lòng đều tự đắc tràn đầy, ở trước mặt mọi người đồng dạng lạnh lùng, dấu diếm tình cảm chân thật của hai người, chỉ khi ở cùng một chỗ, mới lộ ra tươi cười thật sự, mới có thể giống như thường nhân, tùy ý vui đùa, đem hỉ nộ ái ố bày ra bên ngoài .
Lại trò chuyện với nhau hồi lâu, Ngạo Quân nhìn bầu trời bên ngoài đó ẩn ẩn sáng, đứng lên nói: “Cẩn Hiên, ta cần phải quay về, Ngọc nhi cũng sắp trở về rồi, không thể để nàng phát hiện.”
“Ngọc nhi đi đâu?” Cẩn Hiên nghi hoặc nói.
“Ha ha…… Hiện tại hẳn là đang hướng chủ tử nàng bẩm báo, đem những lời ta nói, nhất ngũ nhất thập nói với chủ tử của nàng rồi!” Ngạo Quân cười cười nói. Còn có khối ngọc bội kia hẳn cũng đó giao cho Thánh Xích? Chuyện ngọc bội, nàng không muốn cho Cẩn Hiên biết, không muốn hắn biết nàng và Gia Luật Ưng đó gặp mặt.
“Ha ha…… Xem ra tất cả sự tình đều ở trong lòng bàn tay của Quân.” Cẩn Hiên cười tán thưởng nói. Hắn không hỏi Ngọc nhi rốt cuộc là ai, chủ tử của nàng là kẻ nào. Hắn tin tưởng Quân đó có chủ trương, muốn dùng mỹ nhân kế với Quân, ha ha…… Bên người Quân hẳn chưa bao giờ thiếu mỹ nữ đi! Bất quá, chiêu tương kế tựu kế này của Quân thật đúng là lợi hại, không, có lẽ không chỉ là tương kế tựu kế, nên là trong kế có kế!
“Mặc dù ở trong lòng bàn tay, nhưng thế sự luôn khó liệu.” Ngạo Quân có điểm cảm khái nói. Trên đời khó nhất đoán chính là lòng người, huống chi là kẻ có lòng âm hiểm như Thánh Xích, còn có Gia Luật Ưng, kỳ thật, nàng biết hắn cũng không phải rất sâu. Huyết Hồn Thiên Can bát quái trận rốt cuộc uy lực chân chính to lớn bao nhiêu, hiện tại không ai có thể nói chính xác được, đây mới là điều nàng lo lắng nhất.
“Mưu sự tại nhân, ta tin tưởng ngươi.” Cẩn Hiên kiên định nói. Hắn cũng biết chuyện lần này thập phần khó giải quyết, là nan đề [2] lớn nhất từ lúc hắn xuất binh chinh chiến tới gặp, nhưng hắn lại tuyệt không cảm thấy buồn rầu, chỉ vì có y.
“Chỉ bằng những lời này của ngươi, ta sẽ không khiến ngươi thất vọng.” Ngạo Quân tự tin tràn đầy nói, lại nói tiếp: “Ta thật sự cần phải trở về, ngày mai sẽ gặp ngươi.” Nói xong xoay người đi ra khỏi doanh trướng Cẩn Hiên.
“Ta cũng sẽ không khiến ngươi thất vọng.” Cẩn Hiên giơ lên mỉm cười tự tin, lẩm bẩm với bóng dáng Ngạo Quân đó đi xa, ánh mắt chợt lóe, mắt lộ tinh quang.
Ngạo Quân trở lại doanh trướng, hoàn hảo, Ngọc nhi còn chưa trở về, sao nàng cảm thấy vừa nãy như là đi yêu đương vụng trộm, ha ha…… Bất quá rốt cục cũng hòa hảo với Cẩn Hiên như lúc ban đầu, đây là chuyện cao hứng nhất, còn có tín nhiệm, hỗ trợ của Cẩn Hiên, làm nàng cũng rất tin tưởng sẽ đánh thắng trận chiến này.
Vừa nằm xuống không bao lâu, liền cảm giác bên người xuất hiện một người, hẳn là Ngọc nhi đó trở về.
“Hừ, còn ngủ? Quả nhiên là một con heo.” Ngọc nhi đối với Ngạo Quân khinh thường nói, vừa nói vừa đem ngọc bội từ trong tay áo lấy ra, tái để vào trong lòng Ngạo Quân.
“Hừ hừ…… Có thể ngủ như vậy, vài ngày sau, ngươi có thể đi vào một giấc ngủ lâu dài, còn có Gia Luật Ưng, chủ tử nhất định sẽ cho các ngươi một đại lễ vật, đắc tội với chủ tử, đều không có kết cục tốt, muốn trách thì trách khuôn mặt thật đẹp này của ngươi, ha ha…….” Ngọc nhi ngồi vào bên người Ngạo Quân, thanh âm tự đắc nói.
Ngạo Quân đang giả ngủ trong lòng lại nói thầm: Xem ra Thánh Xích đã trúng kế, về phần đại lễ vật muốn tặng cho ta và Gia Luật Ưng, nhất định sẽ không phải chuyện tốt gì, hừ, cho ta ngủ lâu dài? Xem ra sẽ xuống tay với ta và Gia Luật Ưng, đối mặt với ta để làm gì?
Chủ nội trướng quân doanh Long Hiên, Cẩn Hiên lãnh hé ra khuôn mặt tuấn tỳ, vẻ mặt nghiêm túc, không nói lời nào đang nhìn các vị tướng quân.
Áp lực không khí như thế, làm cho tất cả mọi người cảm thấy tình thế nghiêm trọng, nếu không Chiến thần luôn luôn tự tin sẽ không có biểu tình như thế.
“Vương gia, đó xảy ra chuyện gì sao?” Vẫn là Triệu Chi Dương xúc động rốt cục không nín được, mở đầu nói.
Dường như đang chờ những lời này, Cẩn Hiên đầu tiên là nhướng mày, sau đó bình tĩnh nói: “Hôm nay triệu tập chỳng tướng quân nghị sự, là có một việc làm bổn vương lo lắng mãi, nên vẫn quyết định nói chi tiết cho các vị biết, cho các vị chuẩn bị tâm lý.”
“Vương gia mời nói.” Ngụy Tử Tề cung kính nói. Hắn và mọi người đồng dạng vẻ mặt nghiêm túc chờ Cẩn Hiên.
“Bổn vương biết, các vị tướng quân vẫn đối với chiến dịch kia canh cánh trong lòng, muốn ra trận rửa nhục, nhưng lại bị quân sư hạ lệnh, lui lại ba mươi lý, án binh bất động, điều này, trong lòng đều bất mãn, nhất là sau khi xảy ra chuyện Mộ Dung Ngọc, đó không ít tướng quân muốn bổn vương đưa ra quân lệnh hủy bỏ chức vụ quân sư, hạ lệnh xuất chiến.” Cẩn Hiên không chút hoang mang tung mồi, chờ người hữu tâm cắn câu.
“Vương gia, chúng mạt tướng vốn thập phần kính nể quân sư, nhưng qua hai sự kiện này, quân sư thật sự làm chúng mạt tướng thất vọng.” Hồng tướng quân bất bình nói. Khi nói đến chuyện lui binh, quân sư không chỉ không cấp cho mọi người một công đạo, lại bởi vì chuyện nữ nhân kia, đối đãi bọn họ như thế, hắn sao có thể không tức giận cho được!
“Chuyện Mộ Dung Ngọc, bổn vương sẽ nói sau, nhưng về chuyện lui lại, bổn vương cũng đồng ý với quân sư.” Cẩn Hiên thản nhiên nói.
“Cái gì? Vương gia……” Mọi người vừa nghe đó nóng nảy, liên tục hỏi Cẩn Hiên đây là vì sao?
“Các vị tướng quân đừng nóng vội, bổn vương hôm nay sẽ đem chân tướng nói cho các vị biết.” Cẩn Hiên vừa định tiếp tục nói tiếp, một thanh âm liền vội vàng đánh gãy hắn.
Trõ bỏ Cẩn Hiên và Triệu Chi Dương ra, những người khác đều kỳ quái nhìn Ngụy Tử Tề lên tiếng đánh gãy lời Cẩn Hiên, Ngụy Tử Tề là người luôn ôn hòa, tuôn thủ tôn ti như thế nào lại cắt đứt lời Vương gia?
Đối mặt với ánh mắt lộ vẻ kỳ quái của mọi người, Ngụy Tử Tề thế này mới cả kinh, chính mình vừa nóy đó làm một việc phạm thượng, lập tức quỳ xuống nói: “Tử Tề vô tình phạm thượng, thỉnh Vương gia trách phạt.”
“Ngụy tướng quân xin đứng lên.” Cẩn Hiên vẫn như cũ dùng thanh âm không gợn sóng sợ hãi nói. Phản ứng của Ngụy Tử Tề và Triệu Chi Dương hắn đó sớm dự đoán, nhưng phải có bọn họ, màn này diễn mới càng thật, đạt tới mục đích nhanh hơn.
“Cám ơn Vương gia.” Ngụy Tử Tề vung y bào đứng lên nói. Hắn biết Vương gia sẽ không vì chuyện này mà trách tội hắn, Vương gia tuy rằng hỉ giận luôn không hiện ra, nhưng đối với tướng lính bọn họ vẫn có thêm lễ ngộ, sẽ không vì một chút việc nhỏ mà trách phạt bọn họ. Nhưng là Vương gia dù sao cũng là Vương gia, hắn tuy rằng không kể gốc gác, thân là cấp dưới vẫn nên làm tròn bổn phận cấp dưới, giống như hành vi vừa nãy của hắn thật không nên.
Tuy rằng hắn vụ tình đánh gãy lời Vương gia, nhưng chuyện này, sự tình quan trọng đại, hắn không thể không nói, quay đầu, ho nhẹ một chút, đối với Cẩn Hiên nói: “Khụ…… Vương gia, quân sư ngày đó nói qua, việc này……” Ngụy Tử Tề vẫn là phun ra nuốt vào, không biết phải nên nói như thế nào.
“Đúng vậy! Vương gia, tuy rằng quân sư làm ta thực thất vọng, nhưng việc này……” Triệu Chi Dương cũng mặt đỏ lên bồi nói.
Triệu Chi Dương chưa kịp nói hết lời, Cẩn Hiên đó xua tay ngăn cản nói: “Việc này bổn vương đều có chủ trương.”
Triệu Chi Dương và Ngụy Tử Tề chỉ phải đem lời nói nuốt xuống. Quân sư đó nói qua, việc này không nên truyền ra ngoài, nếu không hội tạo thành quân tâm rung chuyển, Vương gia vì sao lại ở lúc này muốn nói ra chân tướng? Trong lòng hai người không ngừng nói thầm, mà không biết tất cả mọi người ở đây biểu tình đều là vẻ mặt kỳ lạ khó hiểu: Rốt cuộc là chuyện gì?
Cẩn Hiên sao lại không biết suy nghĩ của mọi người lúc này, ho nhẹ một tiếng, làm mọi người phục hồi tinh thần lại mới nói: “Quân sư hạ lệnh quân ta lui lại, là vì Huyết Hồn Thiên Can bát quái trận của đối phương quá lợi hại, rất tà ác, quân ta căn bản là không đỡ không được.” Cao trào là đây.
“Huyết Hồn Thiên Can bát quái trận?” Quả nhiên, mọi người vừa nghe, đều cảm thấy lẫn lộn nói. Đây là cái gì a? Chưa từng nghe qua.
“Các vị tướng quân hẳn là còn nhớ rõ tràng chiến dịch lần trước?” Cẩn Hiên không đáp hỏi lại. Ánh mắt lại nhìn như không nhìn nhìn chăm chú vào biểu tình của mọi người.
“Nhớ…… Nhớ rõ.” Các vị tướng quân đồng thanh nói. Hồi tưởng lại tràng chiến dịch khủng bố kia, đến bây giờ trong lòng có lưu lại nỗi khiếp sợ, kia thật sự là đáng sợ, dù bọn họ đó quen sinh tử, cũng chưa lần nào giống như lần trước đối mặt với cái chết lại tràn ngập sợ hói như vậy.
“Lần trước đối phương đó bày ra một trận pháp kỳ quái, chíinh là Huyết Hồn Thiên Can bát quái trận, Huyết Hồn là một loại tà pháp, mà Thiên Can bát quái trận còn lại là một loại kỳ môn độn giáp.” Cẩn Hiên ngắn gọn nói. Nói như thế, bọn họ nhất định sẽ có thực nghi vấn .
Quả nhiên, một đám đều đưa ra vấn đề –
“Vương gia, Huyết Hồn cụ thể là vật gì?”
“Vương gia, cái gì là kỳ môn độn giáp?”
“Vương gia……”
……
“Huyết Hồn Thiên Can bát quái trận là quân sư nói cho bổn vương, bổn vương mới biết được, bởi vậy, đối với Huyết Hồn, kỳ môn độn giáp bổn vương cũng không hiểu biết nhiều, chỉ có quân sư mới hiểu rõ nhất, nhưng hiện tại, bổn vương không phải muốn nói cho các ngươi biết cái gì gọi là Huyết Hồn, cái gì gọi là kỳ môn độn giáp. Bổn vương muốn cho các vị tướng quân biết, trận pháp này vô cùng đáng sợ, các vị phải chuẩn bị tâm lý.” Cẩn Hiên thanh âm trầm thấp, dễ dàng đem doanh trướng đang tranh cãi ầm ĩ lập tức an tĩnh lại.
Thấy trừ bỏ Ngụy Tử Tề, Triệu Chi Dương tái nhợt nghiêm mặt ra, còn lại tất cả mọi người đều đình chỉ hô hấp, chờ hắn nói, Cẩn Hiên mới bắt đầu dùng tiếng nói trầm ổn, đem những lời Ngạo Quân nói về Huyết Hồn Thiên Can bát quái trận uy lực không thể dự tính, không có nhân tính hủy diệt lực lượng, uy lực khủng bố thần quỷ khó dò nhất ngũ nhất thập nói ra.
Quả nhiên không ngoài sở liệu, Cẩn Hiên càng nói mặt mọi người liền như bảng màu tổng hợp, đầu tiên là xanh mét, tiếp theo biến thành đen, cuối cùng hóa thành tái nhợt không hề có huyết sắc.
“Má của ta ơi! Này thật sự là rất khủng bố, rất tà ác, rất vô nhân tính, rất……” Vương tướng quân sau khi lấy lại tinh thần, nghiêm mặt trắng bệch, liên tục vất lên hơn mười cái rất.
Tất cả mọi người ai cũng cúi đầu, không hề có sinh khí, nếu lời Vương gia nói là thật sự, bọn họ làm sao bây giờ đâu! Ngay cả Vương gia đối với trận pháp kia cũng không hiểu biết, đừng nói chi là phải phá nó, mà người duy nhất hiểu được, hiện tại lại bị sắc đẹp mê hoặc làm thần hồn điên đảo, thậm chí trở mặt với bọn họ, chiếu theo bộ dáng hiện tại của y, có thể nào trông cậy vào y? Chẳng lẽ trời thật sự muốn diệt Long Hiên bọn họ.
“Ngũ gia, quân ta thật sự vô lực hồi đầu sao? Không thể ngờ được chinh chiến lâu như vậy, cuối cùng người thắng vẫn là Gia Luật Ưng.” Bạch tướng quân cao tuổi vô lực nói. Hắn ở trong doanh có thể nói là thế hệ trước, từ thiếu niên đánh tới lão niên, trận pháp như vậy vẫn là lần đầu tiên nghe được.
“Không, cuối cùng người thắng không phải Gia Luật Ưng.” Lời Cẩn Hiên nói ngoài dự kiến của mọi người.
Mọi người vừa nghe, không khí trầm lặng lại toả ra sáng rọi, tất cả đều vẻ mặt mong chờ nhìn về phía Cẩn Hiên, trong mắt lóe ra ánh sáng chói rọi.
“Thật vậy chăng? Vương gia có phải đó nghĩ ra biện pháp giải quyết hay không?” Triệu Chi Dương kích động đứng lên nói. Hắn chỉ biết, Chiến thần không gì làm không được chưa có bất cứ thứ gì có thể làm khó được hắn .
“Không có.” Cẩn Hiên trực tiếp hất một bồn nước lạnh vào hưng phấn của mọi người.
“Vậy Vương gia, vì sao nói……” Lý tướng quân vẫn thường không mở miệng bây giờ lại kỳ tích mở ra kim khẩu nói.
Cẩn Hiên ánh nhìn chứa đựng thâm ý liếc mắt nhìn Lý tướng quân một cái, chính là cái liếc mắt kia mau đến nỗi người khác không phát giác ra mà thôi, vạch ra con đường nói: “Người thắng, không phải Thương Liêu, cũng không phải Long Hiên, mà là Thánh Xích khởi động Huyết Hồn THiên Can bát quái trận.”
“Thánh Xích? Nghe nói là môn chủ tân nhậm của Thánh Tiên Môn, là đại đệ tử của chưởng môn tiền nhiệm, Huyết Hồn Thiên Can bát quái trận là hắn phát động? Hắn thân là người Long Hiên, như thế nào lại đi trợ giúp Thương Liêu?” Bạch tướng quân vỗ về chòm râu nghi vấn nói. Nói như thế nào, Thánh Tiên Môn cũng là chi phái chính nghĩa của Long Hiên a!
“Thánh Xích người này, mạt tướng từng nghe một bằng hữu giang hồ nói qua, người này âm mưu sâu đậm, thủ đoạn hung tàn, sau khi lên làm môn chủ liền bốn phía giết hại đồng môn sư huynh đệ không phục hắn, hiện Thánh Tiên Môn tứ phân ngũ liệt[3],có không ít môn đồ bị sát hại tàn nhẫn. Mà giang hồ cũng khó trốn vận rủi, Thánh Xích phát ra uy hiếp với các đại phái trên giang hồ Thuận giả xương, nghịch giả vong[4], muốn các đại phái quy thuận làm môn hạ của Thánh Tiên Môn, nếu không phục, sẽ khó thoát khỏi cảnh bị diệt môn, người giang hồ đều cảm thấy bất an. Không thể ngờ được thế nhưng hắn còn đi tương trợ địch quốc, phát động trận pháp tà ác như thế.” Trần tướng quân tức giận nói. Hắn là người thích nhất nghe chuyện kỳ nhân giang hồ, bằng hữu giang hồ lại nhiều, mặc dù người không ở giang hồ, nhưng chuyện giang hồ, hắn luụn luụn biết rất rõ.
“Vương gia, mạt tướng vẫn là không rõ lời Vương gia là có ý tứ gì?” Lý tướng quân mở miệng hỏi, tựa hồ đối với đề tài này thực cảm thấy hứng thú. Các vị tướng quân bao gồm cả Ngụy Tử Tề và Triệu Chi Dương cũng không hiểu ra sao.
“Đúng vậy! Vương gia, Thánh Xích không phải đang giúp Gia Luật Ưng sao? Thánh Xích thắng, không phải là Gia Luật Ưng cũng thắng sao?” Ngụy Tử Tề nghi hoặc nói. Từ vấn đề của Ngụy Tử Tề, tất cả mọi người đều gật đầu, tỏ vẻ cũng có nghi vấn này, chỉ có Lý tướng quân là vẻ mặt trầm tư .
Cẩn Hiên đối mặt với phản ứng của mọi người, ánh mắt lóe sáng một chút, lại nói: “Thánh Xích là loại người nào, mọi người cũng đó nghe Trần tướng quân miêu tả, hẳn là biết, người như vậy, như thế nào hội cam tâm ở dưới kẻ khác, huống chi trên tay hắn còn nắm vương bài — Huyết Hồn Thiên Can bát quái trận, một khi trận này chính thức hình thành, uy lực của nó đủ để hắn dễ dàng khống chế toàn bộ thiên hạ, hắn như thế nào sẽ đem điều thành quả này chắp tay cho người ta?”
Nghe Cẩn Hiên vừa nói như vậy, tất cả mọi người không tự giác gật đầu.
“Nhưng là Vương gia, nếu trận này uy lực to lớn như thế, với sự thông minh của Gia Luật Ưng, nhất định cũng sẽ nghĩ đến, vì sao hắn vẫn lấy sinh mệnh của mấy vạn binh lính Thương Liêu, trợ Thánh Xích hoàn thành trận này?” Bạch tướng quân lại hỏi, không hổ là lão tướng, vừa hỏi liền hỏi ra chỗ mấu chốt.
Cẩn Hiên chờ chính là thời khắc này, bình tĩnh nói: “Bổn vương nghĩ, Gia Luật Ưng căn bản là không biết trận này chân chính lợi hại như thế, hắn bị Thánh Xích lợi dụng, dù sao hiểu được trận này cũng rất ít người, nếu không phải có quân sư, ta cũng không biết trên đời lại vẫn có trận pháp tà ác này.” Nói xong lại nhìn về phía mọi người một chút.
Mỗi vị tướng quân đều vẻ mặt trầm tư gật đầu, chỉ có Lý tướng quân cau mày, ánh mắt dường như có chút lóe sáng.
“Vương gia, vậy kế tiếp chúng ta phải làm gì? Hiện tại người duy nhất hiểu được trận này trừ bỏ Thánh Xích, chính là quân sư, nhưng quân sư hiện tại lại vì Ngọc nhi kia mà không quan tâm đến sự vụ, chỉ sợ sẽ không kiểm soát được tâm tư. Điều này có thể làm gì?” Ngụy Tử Tề nhíu nhíu mày hỏi. Hồi tưởng lại ngày đó Mạc Quân vì một nữ nhân lại đối đãi với hắn như vậy, hắn liền cảm thấy đau lòng, hắn thổ lộ tình cảm với y như vậy, không thể ngờ được lại có kết quả này. Hiện tại đối đầu với kẻ địch rất mạnh, y lại trầm mê trong nữ sắc, hoàn toàn không để ý tới quân sự, thật sự là làm cho người ta trái tim băng giá a!
“Hiện tại chỉ có thể đi từng bước tính từng bước.” Cẩn Hiên bất đắc dĩ vỗ về cái trán nói, tiếp theo lại lớn tiếng hạ lệnh nói: “Hôm nay cùng các vị nói chuyện, chỉ để người đang ngồi ở đây biết, nếu tiết lộ ra ngoài sẽ lấy quân pháp xử trí.”
“Mạt tướng hiểu được.” Tất cả mọi người cau mày đồng thanh nói. Đây chính là vấn đề quân tâm a!
Mục đích đó đạt được, Cẩn Hiên vô lực khoát tay áo, ý nói mọi người lui ra, sau khi tất cả mọi người rời khỏi, vốn vẻ mặt mỏi mệt không chịu nổi lập tức biến mất vô tung, mắt lộ cơ trí tinh quang: Tiếp theo, sẽ chờ xà xuất động .
Bầu trời đêm tối đen chỉ có mấy vài ngôi sao cô độc, buổi tối như vậy thật thích hợp để xà xuất động, một thân ảnh màu đen từ trong quân doanh Long Hiên rất nhanh bay ra, rất nhanh liền biến mất ở trong đêm đen.
“Thật sự là hắn.” Trên nói nhỏ mặt Cẩn Hiên không chút thay đổi nhìn thân ảnh màu đen nhanh chóng biến mất, thanh âm bình tĩnh nói.
“Hắn ẩn mình thật sự cao thâm.” Ngạo Quân và Cẩn Hiên song song đứng cạnh nhau lẳng lặng nhìn về phía bóng đen biến mất, lãnh nghiêm mặt nói.
“Nếu không phải Huyết Hồn Thiên Can bát quái trận quá mức kinh sợ lòng người, hắn cũng sẽ không lộ ra dấu vết. Mặc cho ai đều cũng không biết người trung nghĩa khôn khéo như hắn lại là gian tế Thương Liêu, ngay cả ta cũng bị hắn lừa lâu như vậy.” Cẩn Hiên thâm trầm nói, ngữ điệu bình tĩnh nhìn không ra cảm xúc.
“Gia Luật Ưng phái người chủ chiến đến tuyệt không đơn giản.” Ngạo Quân lạnh nhạt nói. Tựa hồ trải qua lần gặp mặt kỳ trước, nàng đối với hắn cảm giác tốt lên không ít, cũng cho nàng hạ quyết định quyết tâm thực hành kế hoạch này.
“Hiện tại xà đó bị dẫn dụ, kế tiếp sẽ chờ cỏ lớn cắn câu.” Cẩn Hiên quay đầu, sắc mặt khẽ biến nhìn chăm chú vào Ngạo Quân, lời nói vẫn như cũ không hề cao thấp phập phồng. Từ trong miệng Ngạo Quân nghe được ẩn hàm đối với Gia Luật Ưng có chút ca ngợi, tâm hắn liền trở nên ngột ngạt, biết rõ Quân và Gia Luật Ưng không cùng xuất hiện, Quân cũng không phải ý tứ này, nhưng chính hắn lại cảm thấy trong lòng giống như bị ngăn chặn vô cùng khó chịu. Hắn thật sự không thể đối đãi đơn thuần với y sao?
Do vì ở trong đêm đen, hơn nữa Ngạo Quân cũng không nhìn Cẩn Hiên, cho nên hắn khẽ biến mặt, Ngạo Quân căn bản là không thấy được[ Nhìn xem, nàng cũng không minh bạch ý tứ hàm xỳc trong đó! Một tình yờu ngu ngốc!]hơn nữa hắn cũng không thay đổi ngữ khí, Ngạo Quân hoàn toàn không không biết ngoài mặt Cẩn Hiên là bình tĩnh vô ba, kỳ thật nội tâm sớm hỗn loạn mãnh liệt.
“Không, cá lớn rất cẩn thận, thông minh, muốn hắn cắn câu, tiếp theo cần phải có một liều thuốc mạnh.” Ngạo Quân nở nụ cười lạnh bí hiểm. Liều thuốc mạnh kia chính là nàng.
Cẩn Hiên không nói lời nào, chỉ lẳng lặng nhìn dáng người ngạo nghễ lúc này tràn ngập tự tin, tựa hồ đang nắm cả thiên hạ trong tay, thật vất vả tâm mới yên tĩnh lại nổi lên một trận sóng lớn hơn nữa, nội tâm từng đợt kích động không hiểu: Gia Luật Ưng dù thông minh đến đâu, cẩn thận đến đâu, cũng không trốn khỏi thiên la địa võng của ngươi. Ngay cả ta cũng thoát không được, cũng ngày càng cảm thấy không muốn chạy thoát. Trong thiên hạ trừ bỏ Vũ Tình, chỉ có ngươi mới xứng đôi với ta, ta cũng chỉ muốn ngươi đứng ở bên người ta.

About Na Pi

nơi nào có ý chí nơi đó có con đường
This entry was posted in xuyên không - cổ đại. Bookmark the permalink.

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s