(QSVP) Chương 16: Ái muội

“Áo choàng? À, là Oánh nhi biết ta sợ lạnh, cố ý tìm đến cho ta, nguyên lai là của Ngụy tướng quân.” Ngạo Quân vô tình nói, vẫn như cũ cói đầu thưởng thức mỹ vị.
“Mạc cô nương thật sự là hiền lương, Mạc Quân sư thật đúng là có phúc, có một vị Muội muội như vậy.” Núi xong cố ý nhấn thêm hai chữ Muội muội, nhìn thoáng qua Ngạo Quân đang khoát áo choàng của Ngụy Tử Tể lại đang ăn đồ ăn do Mạc Nguyệt Oánh làm, Cẩn Hiên cảm thấy siêu chói mắt, khóe miệng gợi lên một chút châm chọc: “Mạc Quân sư có Người mới, không biết còn có nhớ Người cũ hay không ?” Cái người gọi là Tình nhi cô nương hắn còn nhớ rõ.
“Cái gì người mới người cũ? Vương gia, thứ Mạc Quân ngu dốt, không biết Vương gia muốn ám chỉ người nào.” Ngạo Quân rốt cục ngẩng đầu nhìn Cẩn Hiên, hơi hơi nhíu mày, người này hôm nay sao lại thế này, nói chuyện luôn mang hai ý nghĩa, cũng không biết hắn đang nói cái gì.
“Không biết? Xem ra, Mạc Quân sư là Quý nhân hay quên chuyện, vậy để bổn vương nhắc nhở ngươi một chút, hẳn ngươi còn nhớ rõ tình cảnh ngươi và ta lần đầu tiên gặp mặt.” Phụ lòng nhân chết tiệt này, thật sự đó quên vị cô nương kia bị y vứt bỏ sao?
“Ân.” Ngạo Quân hờn giận khẽ lên tiếng, nhớ tới lần đó, Ngạo Quân liền tức giận thật, Vương gia nhàm chán lại kỳ quái này.
“Vậy ngươi hẳn là còn nhớ rõ ngươi và ta lúc ấy là vì người nào mà dựng lên xung đột?” Cẩn Hiên hảo tâm tái Nhắc nhở nói.
“Vương gia nói là…… Mạc Tình?” Vô duyên vô cớ lại nói đến Mạc Tình, việc này cùng nàng ấy có liên quan sao?
“Mạc Tình? Nàng là người Mạc gia thôn? Vậy nàng……” Cẩn Hiên hơi kinh ngạc nói. Nếu Tình nhi kia thật là người Mạc gia thôn, vậy nàng cũng không thoát khỏi tai nạn lần này?
“Ân, nàng là nữ nhi trưởng thôn Mạc gia thôn, lần này diệt thôn nàng không tránh được.” Ngạo Quân bình tĩnh nói, coi như nói người nọ là người xa lạ. Chính là chỉ có chính nàng mới biết được, Âu Dương Cẩn Hiên lại một lần nữa nhắc tới Mạc gia thôn, làm cho lòng của nàng đau biết bao nhiêu. Sau khi ba ba qua đời, nàng đó thành thói quen lấy lạnh lùng che dấu cảm xúc thật của mình.
“Ngươi……” Thấy Ngạo Quân vẫn bình tĩnh lónh đạm nói ra những lời như thế với người từng nói yêu y, một lòng chỉ mong có thể gả cho y làm vợ, Cẩn Hiên đập bàn đứng lên, lửa giận lại dễ dàng bị khơi mào, hít một hơi thật sâu, Cẩn Hiên chậm rãi làm cho chính mình tỉnh táo lại, lại lãnh nghiêm cười nhạo nói: “Mạc Tình chết, xem ra Mạc Quân sư nửa điểm cũng không thương tâm, nói không chừng còn cảm thấy may mắn vì rốt cục đó thoát khỏi sự dây dưa của Mạc Tình? Ngươi nói, bổn vương nói có đúng hay không a!” Nhanh chóng đánh độ ấm xuống làm cho người ta nghĩ đến vừa nãy lửa giận kia chẳng qua là hoa mắt.
“Đúng thì là như thế nào, không đúng là như thế nào? Chuyện này chẳng qua là việc tư của tại hạ, cùng Vương gia tựa hồ không quan hệ?” Ngạo Quân buông đôi đũa trên tay, hai tay hoàn ngực, tà nghễ nói với Cẩn Hiên. Tạo thành một bộ dáng chuyện của ta liên quan gì đến ngươi.
“Nếu các hạ đó là quân sư của bổn vương, chuyện của ngươi bổn vương đương nhiên muốn xen vào, huống chi ngày đó bổn vương từng đáp ứng với Mạc Tình cô nương vì nàng làm chủ, Mạc Quân sư ngươi nói, việc này cùng bổn vương có quan hệ hay không!” Cẩn Hiên trên mặt cười lạnh càng sâu, đầu chậm rãi cúi thấp, thẳng đến cùng mặt Ngạo Quân cách xa nhau không quá mười li, trong mắt ẩn ẩn toát ra cháy diễm. Hắn còng không hiểu được vì cái gì người này có thể khinh địch như vậy khơi mào lửa giận của hắn.
“Ách? Vương gia, ngươi cũng không cần dựa vào gần như vậy a?” Đột nhiên bị thân ảnh cao lớn áp chế, làm cho suy nghĩ của Ngạo Quân đột nhiên không còn, áp lực vô hình làm cho những lời muốn nói ra lại nói không nên lời, trên mặt ấm áp càng làm cho chân tay nàng có điểm luống cuống, chỉ có thể kêu vị Vương gia kia đang nói hảo lại đột nhiên tới gần rời đi một chút.
Nghe Ngạo Quân nói như vậy, Cẩn Hiên thế này mới ý thức được, tư thái hai người hiện nay là ái muội cỡ nào, đối phương nói chuyện làm cho nhiệt khí phun thẳng đến trên mặt hắn, làm cho tâm hắn trở nên ngứa ngáy. Hương vị hảo nghe a! Bất quá Mạc Quân là một đại nam nhân nhưng trên người lại có cổ mùi thản nhiên, không giống như vị son phấn của nữ tử, loại mùi này có điểm quen thuộc, giống như đó ngửi qua ở đâu, nhưng lại nghĩ không ra. Mùi hương thản nhiên, hơi thở ấm áp ái muội quanh quẩn ở hai người trong lúc đó, làm cho Cẩn Hiên vốn tâm đó ngứa ngáy, nhất thời tựa như có trăm ngàn con kiến đang cắn cắn tâm hắn, thất thần nhìn chằm chằm đối phương, đầu càng ngày càng thấp.[Lệ Nguyệt: Chớp chớp mắt, kịch hay nga.]
Thấy sau khi Âu Dương Cẩn Hiên nghe nàng nói, không chỉ không tránh ra, ngược lại dựa vào càng gần, rất nhanh đụng tới mặt của nàng, Ngạo Quân tâm đột nhiên dâng lên một loại khác thường, mặt có điểm luống cuống, mất tự nhiên nói: “Vương gia, ta…… Ta là kêu ngươi không cần dựa vào gần như vậy, không phải kêu ngươi gần chút nữa.”
Ngay khi sắp hôn lên chiếc môi mềm mại kia, thanh âm của Ngạo Quân tựa như một đạo kinh lôi đánh vào thần trí của Cẩn Hiên làm hắn nháy mắt liền thanh tỉnh: Hắn vừa nãy muốn làm gì a? Hắn là muốn hôn y, hôn một người nam nhân, một nam nhân giống như hắn? Hắn nhất định là điên rồi, điên rồi……
“Ách! Vương gia, ngươi không sao chứ?” Thấy Cẩn Hiên lại đột nhiên giống như trốn một ôn dịch trước mắt nàng văng ra, sau đó vẻ mặt ảo não, hối hận, âm trầm đứng cách nàng xa xa vài bước, cúi đầu không biết đang trầm tư cái gì? Ngạo Quân đành phải ra tiếng hỏi. Nói, nàng Lăng Ngạo Quân thông minh tuyệt đỉnh, chỉ số thông minh tuyệt đối cao siêu, nhưng tình thương…… Nói khó nghe là, ngay cả học sinh tiểu học nàng cũng không bằng, nàng còn căn bản không biết vừa nãy nụ hôn đầu tiên của nàng còn khó giữ được, còn tại kia ngây ngốc .
“Không có việc gì!” Cẩn Hiên mặt âm trầm đáp.
Trong lúc nhất thời, hai người cũng không biết nên nói cái gì, trong doanh trướng yên lặng căn bản giống như không có người ở, chính là trong không khí kia chảy xuôi một hơi thở ái muội chứng tỏ trong doanh trướng còn có người ở.
“Khụ, Vương gia vừa nói muốn vì Mạc Tình làm chủ, không biết Vương gia phải làm chủ như thế nào?”, Ngạo Quân dẫn đầu mở miệng nói. Nàng cũng không phải thật muốn hỏi, chính là chịu không nổi không khí như vậy, nhưng lời vừa ra khỏi miệng nàng liền hối hận , nàng như thế nào lại đem đề tài dẫn tới mặt trước đây.
“Này……” Lúc này Cẩn Hiên tâm cũng đó bình tĩnh lại, ngẩng đầu vừa định nói, lại không biết nên nói như thế nào? Y nói đúng, hắn làm chủ như thế nào, Mạc Tình đó chết, hắn phải làm thế nào đây? Vừa nãy hắn hội nói như vậy, chẳng qua là không muốn nhìn Mạc Quân cựng Mạc Nguyệt Oánh đùa giỡn đến vui vẻ như thế, vì Mạc Tình lấy lại công bằng mà thôi.[ Nhưng sự thật là như thế này sao?]
“Nếu Vương gia nói không nên lời, thỉnh Vương gia đi ra ngoài trước, Mạc Quân còn muốn ăn cơm!” Ngạo Quân không khách khí hạ lệnh đuổi khách. Cũng không quản Cẩn Hiên, cầm lấy đũa, trong lòng cũng không đình kêu lớn: Đi nhanh đi, ngươi tại đây chỉ làm cho lòng ta giảo không yên, một chút cơm cũng không thể hảo hảo ăn.
“Hừ.” Cẩn Hiên bình tĩnh Lãnh diệnhừ một tiếng, tay áo vung lên, liền hướng trướng ngoại mà đi.
Khi ra đến cửa trướng, lại quay đầu lại, bí hiểm đối với Ngạo Quân nói: “Đừng tưởng rằng ngươi có thể đem tất cả mọi người ra mà đùa bỡn, cho dù ngươi đùa bỡn được Mạc Tình, Mạc Nguyệt Oánh, thậm chí Ngụy Tử Tề, nhưng ngươi tuyệt đối không thể đùa bỡn bổn vương. Nếu ngươi muốn ngoạn, bổn vương liền cùng ngươi ngoạn, nhìn xem cuối cùng là ai đem đối phương ra đùa bỡn. Mạc quân sư, tự giải quyết cho tốt.” Nói xong, cũng không quay đầu lại ly khai doanh trướng Ngạo Quân.
Ngay khi một giây trước Cẩn Hiên vừa rời khỏi doanh trướng, một giây sau Ngạo Quân liền đặt đôi đũa trên tay xuống, không tự giác thở dài nhẹ nhõm một hơi: Thật sự là kỳ lạ! Không có việc gì lại chạy tới doanh trướng của nàng, còn dựa vào gần như vậy, làm cho lòng nàng có điểm gì đó rất kì lạ, cho tới bây giờ cũng chưa từng trải qua cảm giác như vậy. Còn có những lời cuối cùng kia rốt cuộc là có ý tứ gì, nàng khi nào thì đùa bỡn người, không phải nàng còn muốn nhàn rỗi sao.
Ngạo Quân đối với bất luận chuyện gì, kẻ nào đều lạnh lùng lãnh đạm, lúc này vẫn chưa nghĩ ra, vì sao nàng hội vì Cẩn Hiên vừa rời đi mà thở dài nhẹ nhõm một hơi, vì sao hội vì một câu của hắn mà tâm thần không yên, vì sao hội vì hắn tới gần mà tim đập không yên, vì sao……
“Ca, ngươi không sao chứ!” Thấy Cẩn Hiên rời đi, Nguyệt Oánh chạy nhanh vào, nhìn xem Ca ca yêu quý của nàng có chuyện gì không? Cũng không tin khi tiến vào, chỉ thấy Ngạo Quân nhìn chằm chằm đồ ăn của nàng làm mà không biết suy nghĩ cái gì.
“A! Không có việc gì.” Ngạo Quân phục hồi tinh thần lại đáp, thấy Nguyệt Oánh vẻ mặt lo lắng, trong lòng cảm động một chút, trêu đùa: “Chính là, món ngon mà Oánh nhi cực khổ làm bị Âu Dương Cẩn Hiên nhất nháo đều lạnh cả rồi. Ca, còn đói a!”
“Xì…… Ca, ngươi chờ một chút, Oánh nhi giúp ngươi đi hâm nóng một chút.” Nguyệt Oánh cười nói. Ca cùng nàng nói giỡn như vậy, thì lúc nãy Vương gia cũng không có làm ca khó xử, ai, cũng là nàng thật khẩn trương, ca là loại người nào a! Thông minh như vậy, Vương gia như thế nào làm khó được ca. Xem vừa nãy khi Vương gia rời đi có bộ dáng âm trầm kia, sợ là người bị khó xử là hắn đi!
“Không cần, ca nói giỡn thôi! Đồ ăn này còn rất nóng! Oánh nhi làm từ sáng sớm đến giờ, mau ngồi xuống cùng nhau ăn đi!” Nói xong đó đem Nguyệt Oánh kéo đến vị trí bên cạnh tọa hạ.
“Hảo, ta cùng ca ăn.” Nói xong đem đồ ăn để trong bát của Ngạo Quân, khoái trá ăn cơm.
Ngày qua ngày đều như vậy trôi qua, Ngạo Quân vẫn như cũ mỗi ngày đa số thời gian đều oa ở trên giường không đứng dậy, chẳng qua ngẫu nhiên thời tiết hơi ấm một ít sẽ ra ngoài đi dạo, nhưng không có người nào biết nàng đi làm cái gì; Nguyệt Oánh cũng mỗi ngày đúng giờ đến kêu Ca ca yêu quý của nàng rời giường, sau đó hai người cùng nhau trải qua khoảng thời gian dùng cơm trưa tốt đẹp; Ngụy Tử Tề trừ bỏ mang quân chuyện trong người, có thời gian nhàn rảnh sẽ chạy đến doanh trướng Ngạo Quân; Một người khác cũng thường chạy tới trướng Ngạo Quân mà người này chính là Triệu Chi Dương, chỉ là hắn xem Ngạo Quân không vừa mắt, nghĩ đến tra tìm, về phương diện khác, chính là tìm cơ hội tới nhìn tình nhân trong mộng của hắn; Về phần Cẩn Hiên, vì ngày ấy Ngạo Quân phân tích tình thế như vậy, hắn mỗi ngày đều vội vàng khảo sát địa hình, thao luyện binh linh, làm cho binh linh mau chóng thich ứng thời tiết rét lạnh, đề ra phương châm chiến lược, xử lý các loại quân vụ, triệu kiến các vị tướng lĩnh thương thảo quân sự, nhưng mỗi khi nhìn đến chỗ ngồi vốn nên là của Mạc Quân sư hắn liền ngẩn người, mỗi một lần hội nghị quân sự, quân sư của hắn cũng không đến, nghe nói vẫn là mỗi ngày đều tránh ở trong doanh trướng, hắn cũng không miễn cưỡng, y tránh ở trong trướng làm cái gì đâu? Hắn luôn ở trong lòng tự hỏi như vậy, cũng không người nào trả lời hắn, từ ngày đó trở đi, hắn vẫn không tái kiến y, buổi tối, hắn ngẫu nhiên cũng đến bên trì đàm, thử xem có thể lại một lần nữa gặp được tiên tử kia làm tim hắn đập nhanh hay không, nhưng vẫn như cũ không nhìn thấy được.
Ngày qua ngày rất nhanh đó qua hai mươi ngày, theo lời Ngạo Quân đồng ý núi ba tháng trợ Cẩn Hiên đả bại Gia Luật Ưng đó qua một tháng. Ngay tại một tháng sau này, ngay sau khi Gia Luật Ưng đưa tới chiến thư, một tháng song phương giằng co thật lâu, Ngạo Quân cuộc sống quân sư chính thức bắt đầu, thiên hạ đệ nhất quân sư từ nay về sau đó được sinh ra……

 

 

 

About Na Pi

nơi nào có ý chí nơi đó có con đường
This entry was posted in xuyên không - cổ đại. Bookmark the permalink.

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s